Tôi quyết định đổi chiến thuật.
Nếu ly gián không có tác dụng, vậy thì tôi dùng "sắc dụ"! À không, là lợi dụng "tin tức tố" của mình!
Hệ thống bảo tôi rằng, tin tức tố của tôi có thể giải phóng qua tiếp xúc cơ thể, tiếp xúc càng thân mật thì hiệu quả càng cao. Dù tôi không ngửi thấy nhưng bọn họ thì có thể.
Đêm đó, đến lượt Hoắc Vân Thâm.
Anh ta mắc chứng mất ngủ nhẹ, trước đây đều cần tôi ở bên cạnh mới có thể miễn cưỡng chợp mắt.
Tôi tắm rửa xong, đặc biệt thay một bộ đồ ngủ bằng lụa, vải rất trơn và ôm sát. Sau đó, tôi lẻn vào phòng Hoắc Vân Thâm.
Anh ta đang tựa vào đầu giường xem tài liệu, mày cau lại, trông có vẻ rất phiền muộn.
"Hoắc tổng, chưa ngủ sao?" Tôi dùng giọng nũng nịu đi tới.
Anh ta ngẩng đầu, khi nhìn thấy tôi thì ngẩn ra một chút.
Tôi leo lên giường anh ta, ghé sát vào người anh ta, cố tình cọ cọ cánh tay.
"Công việc vất vả lắm đúng không? Để tôi giúp anh thư giãn nhé?"
Tôi học theo dáng vẻ trên tivi, vươn ngón tay định xoa thái dương cho anh ta. Tay vừa mới đưa ra đã bị anh ta tóm chặt. Tay anh ta rất nóng, lực cũng rất lớn.
"Giang Nhất Bạch," ánh mắt anh ta tối sầm lại, giọng nói cũng trở nên khàn đặc, "em đang đùa với lửa đấy."