Đừng nói chứ, trêu người khác đúng là vui thật, đặc biệt là kiểu người não không đủ dùng như Từ Yến, nhìn cậu ta xoay mòng mòng nổi giận vô năng chẳng khác gì nhìn một con ch.ó ngốc to xác.
Thú vị phết.
Tôi thưởng thức vài giây rồi chuẩn bị xuống giường, nhưng Từ Yến đột nhiên ngẩng đầu, đôi đồng tử đen kịt nhìn chằm chằm vào tôi: "Lục Thu, có phải cậu đang cố ý chơi xỏ tôi không?"
Tim tôi nảy lên một nhịp, nhưng mặt không đổi sắc: "Chơi xỏ cậu cái gì?"
Ánh mắt Từ Yến trầm xuống: "Tôi quen bạn cùng phòng của Tăng Phàm, giờ tôi có thể hỏi cậu ta xem chuyện dọn đến có thật không ngay! Lục Thu, cậu đừng hòng lừa tôi."
Tôi cười cười: "Cứ việc mà hỏi."
Từ Yến thấy tôi tự tin như vậy thì hơi khựng lại, rồi quả nhiên chạy ra ngoài gọi điện thoại thật.
Vài phút sau, cậu ta quay lại với vẻ mặt u ám, sắc mặt âm trầm như sắp nhỏ ra nước được đến nơi.
"Thế nào?" Tôi cười hỏi, "Không lừa cậu chứ."
Từ Yến nhìn tôi hồi lâu, đôi mắt đen thẫm kia trông có vẻ sắc sảo đến lạnh lẽo.
Hồi lâu sau, cuối cùng cậu ta cũng lên tiếng: "Được, vậy hôm nay tôi dọn đi luôn, không làm phiền các người."
Lần này đến lượt tôi đờ người.
Theo bản năng há miệng muốn nói gì đó, nhưng lại chẳng biết phải nói gì. Tôi chỉ có thể trơ mắt nhìn Từ Yến xếp vài bộ quần áo hay mặc và đồ giá trị như máy tính vào thùng.
Từ Yến kéo thùng đồ đi đến cửa, lại quay đầu nhìn tôi một cái: "Chăn đệm mai tôi quay lại lấy, chắc cậu ta không đến mức nôn nóng muốn dọn vào ngay tối nay đâu nhỉ?"
Tôi khẽ thở hắt ra: "Vậy tối nay cậu ngủ ở đâu?"
Từ Yến quay lưng ra cửa, không thèm ngoảnh đầu lại, giọng nói lạnh lùng: "Cái đó thì không cần cậu bận tâm đâu, 'người cũ'."