Tặc, đùa quá trớn rồi sao?
Không thể nào, với cái não của Từ Yến, sao có thể hiểu ra được tôi đang dùng kế khích tướng chứ?
Chẳng lẽ... là thật sự giận rồi?
Tôi hơi bực bội vò tóc, phải làm sao đây, có nên lùi một bước cho cậu ta cái bậc thang để leo xuống không?
Nghĩ đến đây tôi lại do dự, còn có chút uất ức. Rõ ràng là cậu ta khơi mào suy đoán lung tung trước, thậm chí dường như còn ẩn ý ghét bỏ xu hướng tính dục của tôi, dựa vào cái gì mà tôi phải xuống nước trước?
Quyết định xong, tôi hít sâu một hơi, dự định cứ mặc kệ cậu ta vài ngày đã.
Kết quả còn chưa đợi được vài ngày, ngay tối hôm sau tôi đã thấy trên confession của trường có bài đăng ẩn danh mới:
[Hỏi: Từ Yến bên khoa Thể dục có bạn gái rồi hả? Hôm nay thấy cậu ta cùng một bạn nữ ra vào khách sạn!]
Tôi ngẩn người, lập tức lướt xuống xem phần bình luận:
[Tôi tôi tôi cũng thấy nè! Vậy là trai đẹp đều có chủ hết rồi sao huhu.]
[Mọi người thấy muộn quá rồi, hôm qua tôi đã thấy cậu ta ở bar rồi, hình như cũng là với bạn nữ này.]
[Đúng vậy, họ còn nô đùa rượt đuổi, thậm chí còn ôm hôn nữa! Trai đẹp có người yêu là cái chắc rồi.]
Đọc hết từng bình luận, lòng bàn tay tôi dần siết chặt.
Họ còn hôn nhau nữa cơ à?!