Trong giờ học, cậu bạn cùng phòng cứ hở ra là lại kéo dây áo lót của tôi, dù tôi có đánh mắng thế nào cậu ta cũng vẫn vui vẻ không thôi

Chương 18

Mời các bạn CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/6VHDA5LGJj

Ưng Tỷ Comics xin chân thành cảm ơn!

Cái tên này đột nhiên thông suốt mạch nhâm đốc trong tình yêu rồi hả?

Sự nghi ngờ chỉ kéo dài một giây, cảm giác ấm áp bao trùm lấy, tôi lập tức im bặt, hồi lâu sau mới túm tóc cậu ta rặn ra được một câu: "Nhẹ chút..."

Cái kỹ năng dùng miệng này...

Haiz.

Sau này luyện thêm vậy.

Làm xong một lần, tôi nằm trên giường thở dốc, vừa đau vừa sướng.

Từ Yến hì hục bò tới đòi hôn tôi, tôi ghét bỏ né tránh: "Đi súc miệng đi."

Từ Yến kêu oai oái: "Của chính cậu mà cậu còn chê!"

Tôi quay đầu: "Thế thì không hôn nữa."

Từ Yến đành hậm hực chạy đi súc miệng đánh răng, quay lại liền ấn tôi xuống hôn lấy hôn để: "Kiểm tra."

Lần này tôi không từ chối, trao cho cậu ta một nụ hôn, chỉ là không ngờ Từ Yến lại lùi ra trước, từ từ kết thúc sự thân mật.

"Sao thế?" Tôi mở mắt nhìn cậu ta.

Từ Yến mím môi: "Không hôn nữa, hôn nữa lại không nhịn được."

Tôi nhịn cười: "Chẳng phải bảo muốn tôi thưởng cho cậu sao? Nhịn được thì tôi thưởng kiểu gì?"

Từ Yến bĩu môi: "Phần thưởng có thể trì hoãn, tôi không làm 'tiểu tam'."

Tôi vờ như mù mờ: "Tiểu tam gì?"

Từ Yến bắt đầu gào toáng lên: "Còn cái gì nữa! Tăng Phàm chứ ai!"

Đầu óc tôi bị cậu ta gào cho ong ong cả lên, nhưng vẫn giả ngu, dỗ dành: "Anh ấy làm sao?"

Từ Yến nộ khí xung thiên: "Anh ta lừa cậu uống rượu, cậu say khướt rồi!"

Tôi lắc đầu: "Không có, tôi giả vờ đấy."

Từ Yến khựng lại: "Thế, thế anh ta theo đuổi cậu, cậu đồng ý rồi!"

Tôi vẫn lắc đầu: "Không có, chúng tôi cùng hệ."

Từ Yến đơ người: "Thế, anh ta, anh ta thích cậu, gọi cậu là bảo bối, còn là bạn trai hiện tại của cậu!"

Tôi cuối cùng cũng lắc đầu: "Không có, chúng tôi là họ hàng."

"Nói chính xác ra, cậu còn phải theo tôi gọi anh ấy một tiếng anh họ đấy."

Trong phòng cuối cùng cũng yên tĩnh lại, tôi nhìn vẻ mặt hóa đá của Từ Yến, vô tội chớp mắt: "Còn gì muốn hỏi nữa không? Không có tôi đi ngủ đây."

Sự im lặng duy trì thêm vài giây, Từ Yến đột nhiên lồng lộn nhào tới, bàn tay quen đường cũ thò xuống dưới, móc lấy chân tôi quấn vào eo cậu ta: "Cậu xấu xa quá Lục Thu! Cậu xấu xa quá đi mất!!"

Tôi bị cậu ta hôn đến mức không nói nên lời, lúc tranh thủ lấy hơi mới cười hừ một tiếng: "Ai bảo ở ký túc xá cậu cứ bắt nạt tôi, còn ghét bỏ tôi."

Từ Yến nghe vậy hơi ngẩng đầu, dưới ánh đèn mờ ảo, ánh mắt cậu ta sâu thẳm: "Tôi chưa bao giờ ghét bỏ cậu, Lục Thu. Nhưng có một điều cậu nói đúng rồi."

"Tôi muốn bắt nạt cậu, ngay bây giờ."

 

back top