Cái đồ chó này, giả ngoan ngoãn vẫy đuôi đều là giả hết, chó điên, căn bản chính là chó điên!
Đến cuối cùng tôi ngay cả sức để hô dừng cũng không còn, cậu ta dừng lại lúc nào, kết thúc lúc nào tôi hoàn toàn không biết.
Đến khi tỉnh lại lần nữa, mặt trời đã bắt đầu xế bóng, tôi liếc nhìn đồng hồ, vãi, ba giờ chiều rồi?!
"Thu Thu? Cậu tỉnh rồi à?"
Từ Yến nhận thấy tôi tỉnh giấc liền sáp lại ngay, lại bắt đầu vẫy đuôi: "Cậu có đói không? Tôi gọi sủi cảo cho cậu ăn nhé."
Tôi phải gom góp mấy lượt sức lực mới mắng ra được một câu "cút" nhẹ bẫng.
"Không cút." Từ Yến nghiêm túc, "Tôi đang quỳ đây này, không cút được."
Cái gì cơ?
Tôi gắng gượng liếc nhìn xuống dưới giường, liền thấy con ch.ó này quả nhiên đang quỳ bên cạnh giường, quỳ ngay ngắn đàng hoàng, cứ như đang chịu tang vậy.
"Cậu có bệnh phải không?" Tôi khàn giọng hỏi.
Từ Yến đỡ tôi dậy cho uống hai ngụm nước: "Trên mạng bảo phải phòng bệnh hơn chữa bệnh, biết vợ sắp giận thì phải mau chóng 'quỳ lạy' nhận lỗi, như vậy mới không ảnh hưởng đến tình cảm vợ chồng."
Tôi nhắm mắt lại, tự an ủi mình, chó nó là như thế đấy.
Bình tâm lại vài giây, tôi mở mắt: "Tôi muốn đi vệ sinh."
Từ Yến rất tự giác chìa tay ra với tôi: "Để tôi bế cậu đi."
Từ nhà vệ sinh đi ra, chuông cửa đúng lúc vang lên, chắc là đồ ăn giao đến.
Từ Yến liền thuận tay mở cửa: "Cảm— ơ?"
Ngoài cửa đứng đó không phải là shipper, mà là một cô gái mặc váy.
Tôi nhận ra ngay, đây chính là "bạn gái tin đồn" cùng Từ Yến ra vào khách sạn trên confession, cũng là người được cho là đã hôn cậu ta!
Sáu con mắt nhìn nhau, trong giây lát, ánh mắt của cả ba chúng tôi đều rất phức tạp.
Cô gái nhìn Từ Yến, lại nhìn tôi đang được cậu ta bế trong lòng, hồi lâu sau mới nặng nề lên tiếng: "Xong rồi."