Kế hoạch l.i.ế.m cẩu: Hoàn toàn thất bại.
Tôi không bại dưới tay "quản lý thời gian", mà bại dưới tay Tạ Cảnh. Tôi nhanh chóng bình tĩnh lại, não hoạt động hết công suất nhưng hoàn toàn không tìm được cách đối phó. Suy nghĩ một lát, tôi quyết định buông xuôi.
Tôi không về nhà mà đến thẳng ký túc xá. Điện thoại đặt trên bàn không ngừng rung lên, tin nhắn và cuộc gọi hiện ra liên tục. Tôi nhìn qua một cái, toàn là 99+.
Tạ Cảnh: 【Ý gì đây? Tại sao bọn nó cũng nói là cậu tỏ tình? Cậu đang lừa tôi? Thẩm An, lừa tôi vui lắm sao? Cậu ra đây giải thích cho tôi ngay. Tại sao không trả lời tin nhắn? Cũng không có ở nhà? Cậu đang ở đâu?】
Nghĩ đến cái tính nóng nảy của Tạ Cảnh, tôi không dám trả lời. Thậm chí không dám đọc hết tin nhắn đã thoát ra ngay, bấm vào khung chat với Tần Độ. Đối phương rõ ràng cũng không bình tĩnh cho lắm.
【Cậu xoay tôi như chong chóng, giờ tin nhắn không trả lời điện thoại không nghe, tại sao? Tôi cần một lý do... Rốt cuộc là tại sao? Có một mình tôi còn chưa đủ? Tại sao phải cùng lúc quen cả bốn người? Trả lời tin nhắn mau!! Cậu vẫn luôn lừa tôi, đến xem tôi thi đấu, cổ vũ cho tôi, đưa nước đưa cơm khích lệ tôi, tất cả đều là giả sao?】
Mẹ ơi, đáng sợ quá. Lục Chiêu An thì nhắn không nhiều:
【Ở đâu? Tôi cần một lời giải thích. Thẩm An, đừng ép tôi.】
Lời đe dọa trắng trợn. Nhưng tôi không sợ, chuyện đã đến nước này, cùng lắm là lật bài ngửa. Tạ Cảnh dù có quậy thế nào chắc cũng không dám quậy đến trước mặt bố anh ta và mẹ tôi đâu, trừ phi anh ta không cần mặt mũi nữa.
Người cuối cùng là Bùi Việt. Bùi Việt chỉ nhắn đúng hai câu:
【Tôi đã nói rồi, nếu không ngoan, tôi sẽ nhốt cậu lại.】
【Thẩm An, cậu không ngoan. Chờ tôi tìm được cậu, nhất định sẽ đ* c.h.ế.t cậu.】
Lần này tôi thực sự hoảng rồi. Bình thường trông Bùi Việt đã chẳng giống người bình thường cho lắm. Nếu thật sự như anh ta nói thì... Thôi bỏ đi. Anh ta muốn thì cũng không phải là không được, mọi người cùng sướng thôi mà. Dù sao tôi cũng không lỗ. Nghĩ vậy, tôi cũng bớt sợ hơn hẳn.