Tạ Cảnh và bọn họ chặn được tôi ở dưới tòa nhà giáo viên. Tôi cứ sợ họ sẽ đánh tôi tại chỗ, may mà không có. Tạ Cảnh trừng mắt nhìn tôi đầy phẫn nộ, nghiến răng nghiến lợi: "Cậu không có gì muốn nói sao?"
Tôi đúng là đã đùa giỡn tình cảm của họ, nhưng có thể nói gì đây? Đó là do họ tự chuốc lấy thôi. Ai bảo cái mồm họ chẳng nói được câu nào tử tế. Tôi nhu nhược, nhưng không có nghĩa là tôi không biết trả thù. Đùa giỡn tình cảm chính là cách trả thù thâm hiểm nhất.
"Không có gì để nói." Tôi đáp.
Bọn họ đưa tôi về ký túc xá, ép tôi phải giải thích. Ánh mắt tôi lần lượt quét qua từng người. Lúc đầu chọn l.i.ế.m là vì gương mặt họ đủ đẹp, cộng thêm chiều cao trên mét tám, đi đến đâu cũng là tâm điểm. Tôi mà không l.i.ế.m thì phí quá. Mắng tôi à, tôi càng l.i.ế.m hăng hơn.
Tôi nhếch môi: "Không có lý do, cũng chẳng có giải thích gì hết. Đơn giản là tôi thích làm l.i.ế.m cẩu thôi."
"Có điều..." Tôi nhìn Tạ Cảnh, "Tôi có cái bệnh này, ai không thích tôi thì tôi l.i.ế.m điên cuồng, ai mắng tôi tôi cũng liếm, vậy đó."
Tôi thở dài một tiếng: "Lúc đầu các anh đối xử với tôi như vậy, tôi mà không l.i.ế.m thì không hợp lẽ thường. Tôi cũng chẳng muốn một lúc l.i.ế.m nhiều người thế đâu, nhưng các anh đều không thích tôi, tôi cũng là bị ép đến đường cùng thôi."
Sắc mặt bốn người thay đổi xoành xoạch từ đỏ sang xanh, mỗi người một tâm trạng, trông cũng khá vui mắt. Tôi đã nghĩ đến kết cục xấu nhất là bị đánh một trận, cũng chẳng mất mát gì.
Tạ Cảnh nhìn tôi với gương mặt phức tạp, lời nói như rặn ra từ kẽ răng: "Cậu l.i.ế.m tôi, kết quả cuối cùng lại trêu đùa tôi? Dựa vào cái gì? Tại sao bọn nó lại được xếp trước tôi?"
Tôi?! Ơ kìa, giờ là lúc đi so đo cái vấn đề này sao? Ba người kia lập tức đứng thẳng lưng, ưỡn n.g.ự.c như thể vừa đạt được vinh dự gì to tát lắm. Tạ Cảnh không phục, lập tức cãi nhau ỏm tỏi. Tôi nhân cơ hội chuồn mất.