Mời các bạn CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/6VHDA5LGJj
Ưng Tỷ Comics xin chân thành cảm ơn!
Từ l.i.ế.m hai người thành l.i.ế.m ba người. Khối lượng công việc của một l.i.ế.m cẩu như tôi tăng lên đáng kể. Chỉ riêng lời hỏi thăm thôi đã phải gửi tận ba lần. May mà ở cùng dưới một mái nhà với Tạ Cảnh, đôi khi không cần hỏi thăm qua WeChat, giúp tôi bớt mệt hơn một chút.
Vòng bạn bè của Tần Độ vẫn chăm chỉ cập nhật như cũ. Tối nay lại đăng một tấm ảnh chụp cơ bụng trước gương, khiến người ta không khỏi suy nghĩ sâu xa. Mới đầu tôi chỉ dám nhìn lén, sau này còn chuyên môn chụp màn hình gửi cho anh ta, khen anh ta chụp đẹp.
Tôi cứ tưởng Tần Độ sẽ chặn tôi hoặc đơn giản là không đăng nữa, không ngờ anh ta vẫn đăng, thậm chí còn thường xuyên hơn.
Tính ra tôi đã l.i.ế.m Tần Độ gần một tháng. Chỉ cần là trận đấu của anh ta, tôi đều đến xem và cổ vũ. Tuần trước anh ta ốm phải truyền dịch, tôi không nói hai lời lao đến chăm sóc. Dù Tần Độ có độc miệng từ chối cũng không đuổi được tôi đi, trái lại còn khiến mối quan hệ giữa tôi và anh ta gần gũi hơn nhiều.
Phía Lục Chiêu An cũng vậy. Tuy mặt anh ta lúc nào cũng lạnh tanh nhưng lại dễ công phá hơn Tần Độ. Tôi ghi nhớ tất cả những món anh ta thích và ghét, việc đưa cơm khiến anh ta nghĩ rằng mình được đối xử đặc biệt. Dù anh ta đã nói cả ngàn lần mình là trai thẳng, tôi hoàn toàn chẳng bận tâm.
"Tôi thích anh, sẽ không làm phiền anh đâu. Trước đây anh đối xử với tôi thế nào thì giờ cứ như vậy đi, tôi không muốn sự yêu thích của mình trở thành gánh nặng cho anh."
Lục Chiêu An nghẹn lời hồi lâu, sau đó thì mặc kệ tôi. Có điều anh ta cũng không còn ngó lơ tôi nữa. Giờ chỉ còn thiếu mỗi Bùi Việt.