"Ưm... Tần Ân, chân của cậu có thể... dời ra chỗ khác được không."
"Sao hả, giờ mới biết đau à?"
Tôi đắc ý nhìn người đàn ông đang quỳ dưới đất, ôm lấy chân tôi run rẩy không ngừng. Cái gì mà sinh viên thể thao hormone bùng nổ chứ? Chẳng phải cuối cùng vẫn phải làm chó cho tôi sao?
"Tôi đã nói rồi, vay tiền không trả thì phải ăn đòn!"
Dưới chân tôi lại càng ra sức nghiền mạnh hơn.
Hồi đó thấy Bùi Chước Đông đáng thương quá nên tôi mới cho hắn mượn tiền. Ai mà dè tên này nghèo đến mức ngay cả một nghìn tệ cũng không trả nổi. Cứ thế dây dưa suốt một học kỳ, bộ coi tôi là thằng ngu chắc?
Nhưng cũng có thể là nghèo thật, nên hắn cứ phải sán lại gần tôi mỗi ngày, đòi làm bao cát cho tôi đ.ấ.m để trừ nợ.
"Buông tay ra!"
Tôi nghỉ tay một lát, cúi người túm lấy tóc sau gáy hắn: "Đã nói bao nhiêu lần rồi, tôi không thích kẻ không nghe lời. Đánh cậu bao nhiêu ngày như vậy, sao cậu vẫn không chịu nhớ hả?"
"Dùng... lực... chút..." Hắn hừ nhẹ một tiếng.
Hơi thở phả ngay bên tai làm tôi nổi hết da gà, tôi nghi hoặc nhìn hắn: "Cậu vừa nói gì cơ?"
Ánh mắt rệu rã của Bùi Chước Đông lập tức tụ lại, hắn tiếp tục đỏ hoe mắt cầu xin tôi: "Tôi nói là, mạnh tay quá, tôi đau lắm."
"Đau là đúng rồi."
Tôi hơi đắc ý, tôi cũng mạnh bạo lắm chứ bộ.
Một giọng nói thô kệch đột ngột ngắt quãng màn dạy dỗ này.
"Mày là đứa nào?! Ai cho mày đánh nó?"
Người đàn ông trung niên kia trông tầm bốn mươi tuổi, phía sau còn dẫn theo một đám đàn ông vai u thịt bắp. Nhìn kiểu gì cũng chẳng giống bảo vệ.
"Ai cơ?" Tôi khinh khỉnh vỗ vỗ mặt Bùi Chước Đông: "Cậu quen họ à?"
"Này nhóc, mày lai lịch thế nào mà ngay cả lão..." Người đàn ông trung niên nheo mắt nhìn gần hơn một chút, đột nhiên khóe miệng giật giật như thấy ma: "Ái chà, xin lỗi nhé, nhìn nhầm, nhìn nhầm rồi."
Ông ta xua tay, rồi gọi đám người phía sau rời đi.
Thật mất hứng.
Tôi thở dài, đứng dậy: "Được rồi, đứng lên đi."
"Hôm nay thế thôi sao?"
Người đang nằm dưới đất kia, trên mặt thế mà lại hiện lên vẻ chưa thỏa mãn?
Tôi nhướn mày: "Còn nói nhảm nữa là ăn đòn tiếp đấy."
Bùi Chước Đông ngẩn người một hồi lâu mới chậm chạp đứng dậy: "Xin lỗi, tôi biết lỗi rồi."
"Thế mới ngoan." Tôi đưa tay móc cằm hắn như trêu chó: "Cậu là chó của tôi, không nghe lời sao mà được."
Đúng là đồ phế vật. Đánh không trả tay, mắng không trả lời, chỉ biết đỏ mắt nhìn tôi. Ngay cả đường về, hắn cũng im lìm đi theo sau. Hình xăm lớn trên lưng đi cùng với vóc dáng vạm vỡ kia đúng là uổng phí mà.
"Ưm..."
Tôi vừa dừng lại trước cửa ký túc xá thì bị cái thân hình to lớn kia tông phải, đứng không vững nên ngã nhào về phía trước.
Từ ban công, ánh mắt âm u của người bạn cùng phòng khác đ.â.m tới như d.a.o nhọn.
"Không có mắt à?" Tôi hoàn hồn, vội đẩy Bùi Chước Đông ra như chạm vào hòn than nóng: "Tránh xa tôi ra, ghê c.h.ế.t đi được."
"Xin lỗi." Bùi Chước Đông chạm tay vào lồng n.g.ự.c chỗ tôi vừa ấn qua, gương mặt ửng đỏ.
Sau khi tôi đi khuất, hắn mới đưa đầu ngón tay lên chóp mũi, hít một hơi thật mạnh.