Tôi ấy mà, sinh ra đã mang tính nết tồi tệ, y hệt ông bố giàu xổi của mình.
Mặt mũi cũng giống. Một gã lưu manh đa tình.
Thế nên mẹ tôi không thích tôi, bà bỏ đi rồi. Bố tôi vì mẹ bỏ đi nên cũng oán hận tôi không giữ được bà. Từ nhỏ đến lớn, không có việc gì thì ông ấy không xuất hiện, mà hễ xuất hiện là cầm tiền đi giải quyết rắc rối cho tôi, sẵn tiện tẩn cho tôi một trận.
Cứ thế, tôi cũng nuôi thành cái nết bạo lực, kiêu căng ngạo mạn.
Mặc dù tên tử thù lớn hơn tôi bốn tuổi – Cố Dật Trình – luôn mỉa mai rằng, cái thói không biết kiềm chế như tôi sớm muộn gì cũng bị những kẻ mình từng bắt nạt hợp sức lại thu xếp. Nhưng hiện tại, ngoại trừ một kẻ có tiền có quyền có thế như anh ta ra, chẳng ai làm gì được tôi cả.
Hôm nay cũng chính vì anh ta mách lẻo với bố tôi chuyện tôi gọi mấy nam người mẫu đến biệt thự ngoại ô làm bồ nhí của ông ấy sợ khiếp vía. Bố tôi tức giận đóng băng thẻ của tôi, bắt tôi phải sống dựa vào số dư trong WeChat. Thế nên tôi mới trút giận lên đầu Bùi Chước Đông.
Vẫn phải tìm cách nắm thóp được anh ta mới được.
Tôi ngồi trong nhà vệ sinh suy nghĩ rất lâu. Ngoài mưu hèn thì chỉ có kế bẩn.
Hay là chụp lại cảnh anh ta mây mưa với đàn ông nhỉ?
Cố Dật Trình gần đây mới nuôi một cậu trai trẻ. Tôi chỉ cần đưa ra một chút quyền lợi, cậu ta đã đồng ý lúc hai người thân mật nhất sẽ lén bỏ thuốc vào.
[K: Nhắc nhở đặc biệt, thuốc nào cũng có tác dụng phụ và lưu ý, tốt nhất cậu nên đọc nhãn chai đi.]
Tôi cúi đầu nhìn cái chai bé tí tẹo dán đầy chữ hướng dẫn li ti.
Chóng mặt quá.
[Ân Ân: Cậu chỉ cần nói cho tôi biết, liều lượng bao nhiêu thì đối phương mới mất khả năng phản kháng.]
[K: Xem cân nặng cậu gửi thì hai viên nhé.]
[Ân Ân: Được rồi, thế là đủ.]
Tác dụng phụ gì chứ, dù sao cũng là cho anh ta dùng, tôi chẳng quan tâm.
Biết Cố Dật Trình dẫn người đến quán bar quen thuộc, tôi cũng bám đuôi theo.
Cố Dật Trình mặc vest, tóc vuốt ngược ra sau, xung quanh lúc nào cũng đầy người vây quanh. Anh ta lúc nào cũng trưng ra cái bộ dạng đạo mạo, chỉ khi đối diện với đứa em từ nhỏ đã bị anh ta bắt nạt là tôi đây mới lộ ra bản chất thật.
Tôi lỡ đãng ngẩn ngơ một lát, lúc hoàn hồn lại thì người đã biến đâu mất.
Tôi vội vàng đứng dậy tìm kiếm.
Bất thình lình, một bàn tay lớn bóp chặt gáy tôi, ấn mạnh tôi xuống quầy bar.
"Lén lút ở đây, lại đang nghĩ mưu hèn kế bẩn gì để đối phó tôi đấy?"
"Buông... buông cái bàn tay bẩn thỉu của anh ra!" Tôi ngoảnh đầu lườm anh ta một cái.
"Không biết lớn nhỏ, nói chuyện với anh trai kiểu đó hả?"
"Nói nhảm, ai là anh trai anh?!"
"Sao, quên cả chuyện anh từng thay tã cho chú mày rồi à?" Anh ta đưa tay thò vào túi tôi lục lọi khắp nơi: "Sao không có gì, lần này giấu ở đâu rồi?"
Anh ta ngang ngược chẳng kiêng dè gì, cứ như cơ thể trước mắt không phải của người khác vậy. Đến mức suýt chút nữa lột cả quần lót tôi ra anh ta mới bán tín bán nghi buông tay, đứng tựa vào quầy bar: "Thật sự không có?"
"Dĩ nhiên là không có rồi." Tôi khó chịu ngồi lại chỗ cũ.
Vì thứ đó đang nằm trong tay cậu tình nhân bé nhỏ của anh ta rồi.
Sau khi Cố Dật Trình đi, tôi ngồi đó canh giờ. Cũng không ngờ nhanh đến thế, mới nửa tiếng đã nhận được tín hiệu kết thúc từ bên kia.
Chậc chậc, Cố Dật Trình, anh không xong rồi.
Nhìn gương mặt đang ngủ say kia, tôi giơ tay tát nhẹ hai cái.
"Đồ khốn, anh cũng có ngày hôm nay sao?"
"Ai bảo anh cứ thích đối đầu với tôi, hạ bệ tôi, hở chút là dùng vũ lực đe dọa, lải nhải nhức cả đầu. Để xem sau hôm nay anh còn dám cứng đầu trước mặt tôi nữa không."
Người nằm đó mặt đỏ bừng nhưng chẳng có chút động tĩnh gì. Có điều, chỗ dưới lớp chăn mỏng kia lại đang dựng đứng lên. Xem ra thuốc bắt đầu phát huy tác dụng rồi.
Thấy hơi thở anh ta vẫn đều đặn, gan tôi cũng lớn dần lên. Tôi leo lên người anh ta, bắt đầu lột quần áo. Cầm điện thoại lên "tách tách" chụp không dưới mười mấy tấm.
Cho đến khi thanh thông báo nhảy ra tin nhắn từ cậu tình nhân của Cố Dật Trình.
[Thật xin lỗi nhé, số tiền cậu đưa thật sự không nhiều bằng anh ấy, tôi chỉ có thể phối hợp với anh ấy thôi.]
[Còn nữa, tôi không biết hai người đang chơi trò gì, nhưng lôi người khác vào làm một phần trong cuộc chơi của mình là sẽ bị báo ứng đấy.]
Nói cái gì thế, play cái gì cơ?
Tôi đang phân tâm gõ chữ trả lời thì trong tầm mắt bất ngờ lọt vào đôi mắt đã mở từ lúc nào không hay.
Toàn thân tôi chấn động, da gà nổi khắp mặt.
"Ưm?! Anh tỉnh từ lúc..."