Vì nhà có tiền, cha ruột lại chẳng buồn quản giáo, từ nhỏ tôi đã được nuôi dạy thành một kẻ kiêu căng ngạo mạn

Chương 11

Mời các bạn CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/6VHDA5LGJj

Ưng Tỷ Comics xin chân thành cảm ơn!

Khoảnh khắc biết được tình cảm của bọn họ, ngoài việc tâm lực tiều tụy không chịu nổi ra, tôi chẳng có chút vui mừng nào.

Bởi vì chẳng có ai trong số bọn họ là bình thường cả. Bùi Chước Đông là một con ch.ó nhỏ có sở thích biến thái, Cố Dật Trình là một tên đàn ông nóng nảy sắp kết hôn, còn Tạ Húc là một kẻ âm u mà tôi sợ nếu dồn anh ta vào đường cùng thì anh ta sẽ g.i.ế.c c.h.ế.t cả tôi luôn.

Nói là cạnh tranh, nhưng tôi thấy chỉ có Cố Dật Trình lúc nào cũng xuất hiện và Tạ Húc lúc nào cũng bám lấy tôi. Thiếu mất bóng dáng của Bùi Chước Đông. Chỉ còn lại một ánh mắt nóng rực khác, không phải đến từ Tạ Húc.

Tôi đành bấm bụng hoàn thành việc học, tìm kiếm tung tích của bố và đối phó với những lời theo đuổi.

Thời gian trôi qua rất lâu, lâu đến mức tôi tưởng Bùi Chước Đông đã chọn rút lui khỏi cuộc "cạnh tranh" này. Thì hắn lại xuất hiện. Hắn mặc bộ vest cắt may tinh tế, tôn lên vóc dáng ưu tú, trên tay đeo đôi găng tay da màu đen. Hắn trông chững chạc hơn rất nhiều, hay nói cách khác, là giỏi che giấu hơn. Dường như có cảm xúc gì đó đang bị hắn kìm nén tận đáy lòng.

Đồng ý đi ăn với hắn, tôi không thể nói mình không có tư tâm.

Nhưng cũng chẳng rõ là vì mục đích gì. Chỉ là cảm thấy, bản thân muốn gặp hắn rồi. Hắn đặt chỗ ở một nhà hàng cao cấp có thể quan sát toàn cảnh. Lúc này hắn không còn vẻ non nớt, dù là gắp thức ăn hay trò chuyện đều khiến tôi cảm thấy không chân thực. Bữa ăn kéo dài rất lâu, vẫn chưa đứng dậy.

Cho đến khi Cố Dật Trình và vị hôn thê của anh ta lọt vào tầm mắt. Tôi thoáng thấy nụ cười tinh vi nơi khóe miệng Bùi Chước Đông. Hiểu rồi.

"Cho nên bây giờ cậu còn bày mưu tính kế với tôi nữa hả?" Hắn không phủ nhận, ừ một tiếng. Thật là thành thật quá mức.

"Thế thì cũng chẳng cần ăn nữa."

"Cậu giận sao?" Hắn hỏi. Tôi không biết. Tôi chỉ là không muốn, ngay cả hắn cũng đối xử với tôi thiếu chân thành như vậy.

Đi xuống lầu, tôi mới phát hiện hầm xe không chỉ có xe của hắn mà còn có cả những người hắn mang theo. Hóa ra Bùi Chước Đông vừa giải quyết xong việc rồi mới đến đây. Hắn bế tôi vào trong xe, phớt lờ sự vùng vẫy của tôi.

"Cậu đã nói rồi mà, tôi là chó của cậu. Nhưng sao có thể để có thêm những con ch.ó khác được chứ?" Giọng hắn trầm mặc, giống như đang chịu uất ức: "Tôi sắp kế thừa vị trí của bố tôi rồi, cậu biết đấy, sau này, không phải cậu muốn thoát là có thể thoát khỏi tôi đâu."

"Tôi sẽ trả tiền." Tôi yếu ớt nói. Người đang ôm tôi ngẩng mặt lên: "Cậu trả thế nào? Để anh ta trả hộ à?"

Tôi mới phát hiện ra, Cố Dật Trình đang đứng cạnh một chiếc xe khác, người phụ nữ đứng bên cạnh đang trò chuyện rất vui vẻ với anh ta.

Tôi chắc chắn Cố Dật Trình cũng nhìn thấy tôi rồi. Nhưng người phụ nữ đó khoác tay anh ta, nói điều gì đó. Cuối cùng Cố Dật Trình vẫn rời đi. Tôi quan sát tất cả, nhưng trong lòng chẳng có chút cảm xúc nào. Hình như vốn dĩ nên như vậy. Khi một mối quan hệ có người khác chen vào thì không nên tiếp tục nữa.

"Còn muốn nói gì nữa không, chi bằng nói hết một lượt đi." Ngồi trên đùi Bùi Chước Đông, tôi khoanh tay hỏi hắn. Bùi Chước Đông ban đầu ngẩn ngơ, nhưng cuối cùng vẫn kể hết những việc Tạ Húc đã làm cho tôi nghe.

Suốt thời gian qua, người mách lẻo với bố tôi những rắc rối tôi gây ra ở bên ngoài chính là Tạ Húc, bởi vì anh ta muốn tôi bị bố ruồng bỏ. Một kẻ trắng tay như tôi chỉ có thể dựa dẫm vào người khác, giống như lúc này vậy. Cả cái tin nhắn tỏ tình bôi nhọ trên diễn đàn mà tôi tưởng mình lỡ gửi lúc say, cũng là do anh ta làm. Anh ta muốn dùng cách này để buộc chặt tôi với anh ta, thậm chí có thể nói là tận hưởng cảm giác đó.

Sự yêu thích của Cố Dật Trình đối với tôi bị xếp sau lợi ích của chính anh ta. Sự yêu thích của Tạ Húc dành cho tôi, hai chữ "yêu thích" lớn hơn nhiều so với bản thân "tôi".

Còn Bùi Chước Đông, hiện tại tôi chưa thể đưa ra kết luận. Sự yêu thích của hắn đối với tôi có thể đến mức nào? Có thể vô điều kiện nhẫn nại, vô điều kiện thuận tùng tôi không?

 

back top