Vì nhà có tiền, cha ruột lại chẳng buồn quản giáo, từ nhỏ tôi đã được nuôi dạy thành một kẻ kiêu căng ngạo mạn

Chương 4

Mời các bạn CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/6VHDA5LGJj

Ưng Tỷ Comics xin chân thành cảm ơn!

Tôi cố gắng nhớ lại. Nhưng ký ức đã mất sạch trên đường chạy ra hầm xe. Tạ Húc? Cố Dật Trình?

Mục tiêu đầu tiên tôi khóa chặt là người sau. Nhưng Cố Dật Trình có lẽ chạm vào tôi còn thấy bẩn, sao có thể làm chuyện đó với tôi, lại còn dọn dẹp sạch sẽ cho tôi sau khi xong việc chứ?

Hơn nữa, cơn đau khác thường ở phía sau cũng chứng minh tôi là người bị... Nếu không phải là anh ta, mà tôi lỡ miệng nói cho Cố Dật Trình biết thì chỉ có nước mất mặt, có khi lại trở thành điểm yếu để anh ta đe dọa tôi thêm.

Tôi chỉ có thể thử thăm dò.

"Alo." Điện thoại thông nối, giọng nói trầm thấp của Cố Dật Trình vang lên.

Tôi ấp úng nửa ngày, cuối cùng lại là anh ta lên tiếng trước: "Sao hả, không phải đến để chủ động nhận lỗi với tôi à? Không nói gì là ý gì đây?"

"Hôm qua, anh... chúng ta hôm qua có xảy ra chuyện gì không?"

"Hôm qua xảy ra chuyện gì, bản thân cậu không rõ à?" Giọng điệu của Cố Dật Trình đầy vẻ trêu chọc.

Tôi siết chặt điện thoại, tay chân đổ mồ hôi lạnh: "Tôi... tôi không nhớ rõ nữa."

"Cậu không nhớ?" Cố Dật Trình lạnh lùng cười nói: "Cái chuyện cậu tát tôi rồi còn cưỡi lên người tôi chụp ảnh, nói quên là quên luôn được à? Nếu không phải cậu chạy nhanh như vậy, tôi đã bắt cậu tẩn cho một trận rồi."

"Cho nên, hết rồi sao?" Tôi ướm hỏi.

Cố Dật Trình: "Thế cậu còn muốn có chuyện gì nữa? Hay là, muốn tôi bây giờ đến bắt cậu luôn?"

"..." Tôi dứt khoát cúp máy.

May quá, không phải anh ta.

Nhưng tôi cũng đã đi kiểm tra camera giám sát. Câu trả lời của quản lý khách sạn là camera tầng đó bị hỏng. Một khách sạn lớn như vậy mà lại trùng hợp đến thế.

Tuy nhiên, tôi nhanh chóng phát hiện ra, sau mốc thời gian tôi ngất xỉu lại có một cuộc gọi đến cho Bùi Chước Đông.

Bùi Chước Đông. Cái tên chỉ dám quỳ dưới chân tôi thở dốc chịu đòn đó.

Mặc quần áo vào, tôi gần như đi khập khiễng về ký túc xá. Bùi Chước Đông theo chân tôi bước vào cửa, trông vẻ mặt đầy mệt mỏi đầy gió bụi.

"Xin lỗi Tần Ân, hôm qua tôi có chút việc nên không đến đón cậu được, không phải tôi cố ý đâu."

Trên khớp ngón tay hắn bị trầy da, giống như vừa trải qua một trận ẩu đả. Nhưng chẳng phải hắn vốn không bao giờ đánh trả sao? Tôi nheo mắt, nghi hoặc nhìn hắn: "Hôm qua cậu đi đâu?"

Hắn dường như không ngờ tôi sẽ hỏi, có chút ngập ngừng: "Tôi... chỉ là có chút việc thôi."

"Cậu không muốn nói cũng được." Tôi hơi loạng choạng, tựa vào bàn học, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng: "Vậy tôi hỏi cậu, hôm qua sau đó tôi có gọi điện cho cậu lần nữa không?"

Bùi Chước Đông rũ mắt, nhìn chằm chằm vào vị trí trước n.g.ự.c tôi, đỏ mặt quay đầu đi: "Có gọi."

"Vậy tôi đã nói gì?" Tôi bực mình, bóp cằm hắn, ép hắn phải nhìn tôi.

Yết hầu của người trước mặt khẽ chuyển động: "Cậu không nói gì cả."

"Cậu cái gì cũng không nói."

?

"Đúng vậy, cậu chẳng nói lời nào."

Tôi không chú ý rằng Tạ Húc đã đứng ở cửa một lúc lâu rồi. Gương mặt trắng bệch của anh ta có vài vết thương, anh ta lầm lì đi đến trước mặt tôi: "Bởi vì sau khi cậu chạy đi, tôi và hắn ở cùng nhau."

Tạ Húc và Bùi Chước Đông? Vốn dĩ ở trong ký túc xá, một người thì chỉ bận bịu để tôi bắt nạt, một người thì trong mắt như chẳng có ai khác.

"Cho nên hai người... đánh nhau à?"

Ánh mắt bọn họ chạm nhau, rồi đồng loạt dời sang nhìn tôi.

Tạ Húc lên tiếng trước: "Đúng, mấy người chúng tôi đã đánh nhau một trận."

"Nhưng chuyện này hình như chẳng liên quan gì đến cậu thì phải." Ánh mắt anh ta đầy vẻ khiêu khích.

"Đồ thần kinh." Tôi túm lấy cổ áo Tạ Húc: "Mẹ kiếp, cậu bận đi đánh nhau nên không cứu tôi? Hôm qua tôi đã bảo cậu giúp tôi rồi mà, cậu có biết vì cậu mà tôi..."

Vì quá đau, động đến vết thương khiến tôi nhăn mặt xuýt xoa. Lại phát hiện cả hai người bọn họ đều giữ chặt lấy eo tôi, thần sắc căng thẳng.

Bầu không khí quỷ dị không sao tả xiết. Ánh mắt đó dường như đang xuyên qua lớp quần áo, nhìn chằm chằm vào cơ thể thê thảm kia.

 

back top