Việc camera khách sạn hỏng ngày hôm đó chắc chắn không phải trùng hợp. So với xấu hổ, tôi cảm thấy tức giận nhiều hơn. Tôi phải tìm ra kẻ to gan dám làm chuyện đó với mình, phải khiến hắn trả giá.
"Cho nên ý cậu là, cậu tốn cả tuần trời mà vẫn không tìm ra chút manh mối nào về việc ai đã đưa tôi lên phòng khách sạn sao?"
"Với thâm niên kinh nghiệm của tôi, chẳng có dấu vết nào mà tôi không tìm ra được cả." K đẩy kính, húp một ngụm mì tôm: "Nhưng với tình hình này của cậu, e là đối phương có lai lịch không hề nhỏ đâu. Hắn chặn đứng mọi con đường của tôi rồi."
"Hơn nữa, tôi đã bảo tôi cần thêm chi tiết, mà cậu cũng có nói cho tôi biết đâu."
Tôi bật dậy khỏi ghế sofa, túm lấy cổ áo hắn: "Ồ, vậy ý cậu là tôi tốn bao nhiêu tiền như thế, còn quay lại trách tôi hả?"
Không trông cậy được vào hắn thì thôi, còn bắt tôi phải đến cái ngõ nhỏ tối tăm này để tìm. Nghe nói khu này là nơi tụ tập của đám lưu manh, không chỉ loạn mà cái gì cũng có.
Chỉ là không ngờ vô tình liếc mắt một cái, tôi lại thấy bóng dáng của Bùi Chước Đông ở bên trong. Hắn đứng thẳng tắp giữa đám đông, vóc dáng ưu tú quá đỗi nổi bật, khóe miệng đang ngậm một điếu thuốc. Không biết đang bàn bạc chuyện gì, nhưng sát khí xẹt qua trong ánh mắt hắn khi chạm phải cái nhìn của tôi lại lập tức trở về bình thường.
Đây hoàn toàn không giống tên nghèo khổ hay quỳ dưới chân tôi xin tôi đánh nhẹ tay chút nào. Nhớ lại lời hắn nói về trận đánh với Tạ Húc lần trước, vết thương trên mặt Tạ Húc rõ ràng nhiều hơn hắn. Mà tên nhóc này chỉ bị trầy chút da ở nắm đấm.
Gần đến trường, Cố Dật Trình đã đứng tựa vào chiếc xe sang trọng chờ tôi.
"Sao cậu cứ coi như không thấy tôi thế hả?"
Bước chân tôi khựng lại, rồi càng bước nhanh hơn.
"Tôi có chuyện muốn hỏi cậu." Cố Dật Trình kéo tôi lại, chân mày lộ vẻ mất kiên nhẫn: "Cậu và hai tên bạn cùng phòng đó có quan hệ gì?"
"Đã bảo là bạn cùng phòng rồi." Tôi ngước mắt, vừa vặn chạm phải vết cào trên cằm anh ta.
Mấy cái người này, sao ai trên người cũng có vết thương thế nhỉ. Nhưng nhìn kỹ thì vết trên mặt Cố Dật Trình giống như bị ai đó cào cấu. Nghĩ đến thói trăng hoa của anh ta, chắc là do làm chuyện đó để lại rồi.
"Họ và tôi có quan hệ gì, liên quan gì đến anh? Hay là anh lại định đi mách lẻo với bố tôi?"
Nghĩ đến đây, tôi không kìm được mà chậc một tiếng: "Tôi lạy anh luôn đấy, anh có biết vì sao lần nào ông ấy cũng đánh tôi không? Không phải vì quan tâm tôi đâu, mà vì chuyện của tôi làm phiền đến ông ấy rồi. Ông ấy có bao nhiêu đàn bà con cái, lo còn chẳng xuể nữa là!"
"... Nếu tôi nói, những chuyện đó không phải do tôi mách thì sao?" Cố Dật Trình rũ mắt, giọng điệu có chút nghẹn khuất.
"Không phải anh nói thì chó nói chắc." Tôi xúc động muốn hất tay anh ta ra.
Nhưng cánh tay vừa thoát ra lại bị một bàn tay trắng bệch khác chộp lấy. Giọng nói của Tạ Húc vang lên sau lưng, đôi mắt anh ta lóe lên tia sáng âm u: "Tần Ân, chẳng phải cậu nói cậu thích tôi sao?"
?
"Không phải, cậu lại đến góp vui cái gì nữa đây?" Lúc trước tôi theo đuổi lộ liễu bao lâu anh ta cũng chẳng thèm đoái hoài, giờ lại đi hỏi chuyện này.
Cố Dật Trình đứng trước mặt kéo tôi lại vào lòng: "Hắn nói thật à?"
"Đúng, là Tần Ân tỏ tình với tôi trước." Tạ Húc cũng áp sát vào lưng tôi.
Tôi: "..."
Hai người kẻ kéo người lôi, kẹp tôi ở giữa. Không khí nồng nặc mùi thuốc súng. Nhưng ánh mắt bọn họ lại đồng loạt nhìn về phía tôi. Giống hệt như cái cách Tạ Húc và Bùi Chước Đông nhìn nhau lúc trước. Nhưng tôi không thể nói rõ đó là dựa trên lập trường gì.
Một Bùi Chước Đông che giấu bộ mặt thật, một Cố Dật Trình đeo bám không buông, một Tạ Húc không biết đường nào mà lần. Đến giờ tôi mới phát hiện ra, hóa ra xung quanh tôi toàn là lũ điên.
Thế nên ngày hôm đó tôi cũng chẳng về được trường. Những ngày sau đó, tôi luôn ở lại khách sạn, từ chối tiếp xúc với cả ba người bọn họ. Cho đến ngày cần gia hạn phòng, tôi tính toán thời gian chắc có thể dày mặt cầu xin bố mở lại thẻ cho mình.
Ai ngờ ông ấy không những không nghe máy, mà tôi còn liên tục nhận được mấy tin nhắn báo thẻ tín dụng bị phong tỏa. Khi trợ lý của bố tôi nghe máy, tôi mới biết nhà tôi phá sản rồi, bố tôi cũng biến mất luôn.