Vì tiền, tôi đã gả cho một Alpha đẹp trai nhưng cuộc sống không thể tự lo liệu được

Chương 5

Mời các bạn CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/6VHDA5LGJj

Ưng Tỷ Comics xin chân thành cảm ơn!

Ngủ một giấc thật ngon, ngày hôm sau tôi thức dậy với tinh thần sảng khoái. Có tiền cầm, chồng lại là một Alpha soái ca có độ tương thích cao. Tôi thấy mình đúng là vớ bẫm. Trên đời này có mấy Omega được vận may như tôi chứ?

Tôi quay đầu chào Phong Duy: "Chào buổi sáng."

Phong Duy không biết đã tỉnh từ lúc nào, anh mở mắt, thản nhiên liếc nhìn tôi. Hình như anh vẫn chưa quen với việc có thêm một người bên cạnh nên ngủ không ngon lắm, dưới mắt có quầng thâm nhàn nhạt. Tay anh vô thức siết nhẹ.

Tôi: "!"

Tôi bật dậy, tung cả chăn: "Trời đất, bệnh của anh khỏi rồi!"

Tôi kích động vỗ hai cái lên n.g.ự.c Phong Duy: "Tốt quá rồi, anh sẽ không bị tuyệt tự nữa!"

Tôi thật lòng cảm thấy vui cho anh. Omega phương diện kia có vấn đề thì thôi đi, dù sao cũng chẳng dùng đến, chứ Alpha mà có vấn đề thì sẽ bị bao nhiêu người mỉa mai, coi thường cơ chứ?

Phong Duy: "..."

Bị vỗ hai cái, sau khi cảm nhận được sự chúc mừng chân thành của tôi, tâm trạng Phong Duy vô cùng phức tạp. Một ý nghĩ lóe lên trong đầu tôi. Căn bệnh khó chữa khiến cha mẹ Phong lo lắng bao năm qua, tôi vừa đến đã khỏi... Vậy chẳng lẽ tôi có thể xin cha mẹ Phong một chút phần thưởng nhỏ nhoi sao?

Sắp xếp ngôn từ một chút, tôi chia sẻ tin vui này với cha mẹ Phong. Hai người trả lời tin nhắn rất nhanh. Cha Phong gửi một nhãn dán mặt cười và chuyển cho tôi một triệu tệ. Mẹ Phong gửi hai biểu tượng, một cái khóc vì mừng, một cái cười lớn, còn bảo sẽ tặng tôi một chiếc xe làm phần thưởng.

Phong Duy đang đờ người cuối cùng cũng hoàn hồn, vừa quay đầu lại đúng lúc nhìn trộm được màn hình của tôi. Tôi không để ý đến ánh mắt của anh, hớn hở cất điện thoại, tràn đầy sức lực bế anh từ trên giường lên. Tôi đưa anh đi vệ sinh, rửa mặt.

Tủ lạnh đầy ắp đồ, không biết là có người định kỳ mang đến hay Phong Duy đặt giao hàng. Nhìn qua toàn là rau củ, thịt cá và trái cây đắt tiền. Tôi chọn lựa một chút, làm một bữa sáng đơn giản. Trứng ốp la và bánh thịt nóng hổi đặt trước mặt, Phong Duy không cầm đũa mà cứ lặng lẽ nhìn.

"Không có độc đâu." Tôi đói đến mức lùa vội hai miếng, rồi hỏi: "Anh muốn tôi đút cho ăn à?"

Phong Duy lập tức cầm đũa lên. Vì anh không tiện đi lại nên tôi đương nhiên tiếp quản việc nhà. Trong nhà đa số là đồ điện tử thông minh nên cũng không có nhiều việc cần tôi động tay. Bận rộn một lát, tôi lại ngồi thẫn thờ trên sofa.

Phong Duy lúc này đang xem tin tức, nghe thấy tiếng động trên sofa cũng chỉ hơi nghiêng đầu. Hồi trước không tiền không thời gian thì cái gì tôi cũng muốn làm, lúc muốn đi chỗ này chơi, lúc muốn đi chỗ kia lượn. Bây giờ có tiền có thời gian rồi, tôi lại chẳng biết làm gì cho tốt.

Ngồi ngẩn ngơ một hồi, tôi nhìn về phía Phong Duy. Anh đang mặc đồ ngủ, tay cầm điều khiển từ xa. Tóc anh chắc cũng lâu rồi chưa cắt, phần mái hơi dài, sắp đ.â.m vào mắt rồi.

Tôi nảy ra một ý tưởng. Tôi có thể đẩy anh ra ngoài cắt tóc, mua quần áo, sẵn tiện cho anh hít thở không khí trong lành, chứ cứ ru rú trong nhà mãi cũng không tốt.

Đang tính toán lộ trình, tôi bỗng nhận ra một vấn đề rất nghiêm trọng. Ra ngoài mua đồ, ai trả tiền đây? Tôi phân vân vò gấu áo. Vừa mới nhận được tiền, còn chưa ấm túi đã phải tiêu đi sao?

Suy nghĩ một lát, tôi chậm rãi tiến lại gần Phong Duy.

"Tôi thấy tóc anh hơi dài rồi, tôi đưa anh đi cắt tóc nhé?" Tôi làm động tác kéo cắt: "Sẵn tiện mua ít đồ, đưa anh đi ngửi chút không khí trong lành, anh cũng lâu lắm rồi không ra ngoài đúng không?"

Tôi ngồi xổm cạnh Phong Duy, nịnh nọt dùng ngón tay chọc chọc vào bàn tay anh đang đặt trên đầu gối. Phong Duy liếc tôi một cái, lại nhìn ra ngoài cửa sổ, có vẻ đang suy nghĩ. Tôi thừa thắng xông lên, tỏa ra một chút tin tức tố làm nũng.

"Đi đi mà, hôm nay thời tiết đẹp lắm."

Phong Duy nhìn lại. Dưới cái nhìn chằm chằm của tôi, anh chậm rãi gật đầu. Tôi kìm nén sự phấn khích trong lòng, bắt đầu bước tiếp theo. Tôi giả vờ như tình cờ, lúc thay quần áo thì "phát hiện" ra thẻ ngân hàng của anh.

"Ờ... cái này..." Tôi cầm thẻ ngân hàng, đột nhiên bị kẹt lời, những lời thoái thác chuẩn bị trước giờ thấy cứ giả trân thế nào ấy.

Phong Duy nhìn tôi, không có phản ứng gì. Giằng co một hồi, tôi nhắm mắt lại, làm công tác tư tưởng cho bản thân. Đã kết hôn rồi, tiêu chút tiền của Alpha nhà mình thì có sao đâu! Tôi lẩm bẩm trong lòng mấy lần, rồi mặt dày nói với anh một câu: "Cái đó... lão công à."

Tôi kín đáo nhắc nhở về mối quan hệ của hai đứa. "Chúng ta ra ngoài mua đồ, quẹt thẻ nào nhỉ? Thẻ này phải không?"

Phong Duy giống như bị điểm huyệt. Câu đầu tiên đã nói ra được thì những câu sau không còn khó khăn như lúc đầu nữa.

"Lão công ơi?" Tôi lại gần Phong Duy, cúi người sát bên tai anh. "Lão công? Anh có nghe thấy không?"

Phong Duy rùng mình một cái, chộp lấy xe lăn lao vọt lên phía trước hai mét. Ánh mắt tôi đuổi theo hướng anh rời đi, thấy đầu anh khẽ gật gật hai cái.

 

back top