Vì tiền, tôi đã gả cho một Alpha đẹp trai nhưng cuộc sống không thể tự lo liệu được

Chương 6

Mời các bạn CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/6VHDA5LGJj

Ưng Tỷ Comics xin chân thành cảm ơn!

Tôi lái xe của Phong Duy đưa anh đến trung tâm thương mại lớn nhất. Ngày trong tuần người không đông lắm.

Tôi dùng thẻ của anh mua hai ly cà phê trước, sau đó đưa anh đi cắt tóc. Gương mặt anh vốn đã soái rồi, tóc tai được thợ làm lại một chút là đẹp trai ngời ngời luôn.

Vây quanh anh cảm thán một hồi, tôi đẩy Phong Duy đang bị khen đến đỏ cả mặt bắt đầu hành trình mua sắm.

Cứ đi qua một cửa hàng, tôi lại lấy cớ xem anh có thích không để mua một đống quần áo mình ưng ý. Phong Duy yêu cầu cao, chỉ mua vài thương hiệu anh thường mặc. Nhân viên lấy bộ đồ anh chọn đưa tới, tôi nhìn cái giá trên nhãn mà há hốc mồm.

Một chiếc áo của anh bằng mấy chục cái của tôi cộng lại! Thấy anh mua đồ mà mắt không chớp lấy một cái, tôi tiêu tiền cũng không còn thấy áp lực nữa.

Túi mua sắm càng ngày càng nhiều, tôi cầm không xuể nên xếp hết lên đùi anh. Trên người Phong Duy chất thành một ngọn núi nhỏ, và ngọn núi này vẫn đang cao dần lên.

Ngay khi tôi đặt hộp giày vừa mua lên người anh, tôi nghe thấy một tiếng hừ nhẹ phát ra từ đống túi đồ.

Tim tôi thót lại một cái. Không lẽ đồ nặng quá làm chân anh bị thương rồi? Tôi đẩy anh vào góc, dời đống túi sang một bên, ngồi xổm xuống kiểm tra chân cho anh.

Sắc mặt Phong Duy thay đổi ngay lập tức, anh xuyên qua lớp vải giữ c.h.ặ.t t.a.y tôi. Anh không nói gì, nhưng dường như tôi đọc được ý tứ qua tin tức tố và ánh mắt của anh.

"Ái chà, tôi chỉ xem chân anh có bị đè hỏng không thôi mà."

"Nếu có vấn đề gì, tôi lo lắng lắm đấy."

Phong Duy hơi ngơ ngác nhìn tôi, như thể đang xác định xem lời tôi nói có thật lòng không, đến một biểu cảm nhỏ nhất anh cũng không bỏ qua. Tôi cẩn thận xoa bóp.

Có lẽ vì mới tàn tật chưa lâu nên cơ bắp trên chân anh săn chắc hơn tôi tưởng, sờ vào thấy rất có độ đàn hồi. Nghĩ đến đôi chân dài này sau này có thể bị teo thành hai que tăm, tôi lại thấy xót xa.

Sờ một hồi, tôi không thấy vấn đề gì. Phong Duy sắc mặt cũng bình thường, không giống như đang khó chịu.

"Ừm, không sao cả." Tôi thở phào nhẹ nhõm.

Phong Duy: "..."

Tôi yên tâm, rút tay lại, lấy khăn giấy ướt lau lau. Cuối cùng, tôi không quên lấy thứ gì đó che chắn cho anh.

"Anh mà thấy không thoải mái thì phải bảo tôi ngay nhé, đau là phải đi bệnh viện kịp thời."

Phong Duy nhắm mắt lại với tâm trạng phức tạp. Chưa kịp định thần, anh lại bị làm cho choáng váng mà mở mắt ra. Một khuôn mặt phóng đại, đầy vẻ lo lắng đang ở ngay sát sạt.

"Làm sao vậy? Lại không khỏe à?"

Thấy bàn tay kia lại sắp chạm vào chân mình, Phong Duy cuống cuồng lắc đầu.

"Thế thì được, sau này nói chuyện với anh, anh phải trả lời đấy nhé, nếu không tôi chẳng biết anh thoải mái hay khó chịu đâu."

Phong Duy gật đầu trong vẻ bất lực toàn tập.

 

back top