Trong tuần đầu tiên tôi và Phong Duy chung sống, căn bệnh thầm kín của anh đã khỏi hẳn, giọng cũng nói được rồi. Cha mẹ Phong nhìn tôi cứ như nhìn thấy đại công thần, không ngần ngại chuyển cho tôi một khoản tiền tiêu vặt khổng lồ. Từ khi giọng Phong Duy khỏi, tôi cũng nói nhiều hơn hẳn.
"Này, vậy là sau này anh không cần lo người khác không biết ý anh là gì nữa rồi."
"Bình thường chỗ nào không khỏe cũng có thể báo tôi ngay."
"Anh phải nói nhiều vào, đừng để thanh quản bị thoái hóa."
Phong Duy vô cùng hối hận vì hôm đó đã không nhịn được mà để lộ chuyện mình nói được.
Thế là, những ngày tháng vốn đã chẳng yên tĩnh của anh nay lại càng náo nhiệt hơn.
Phong Duy nhắm mắt lại. Tiếng thở dài còn chưa dứt, cái giọng nói vừa rồi còn lải nhải trước mặt đã ghé sát vào tai anh.
"Sao lại thở dài thế? Tâm trạng không tốt à?"
Phong Duy: "..."
Anh quay đầu lại, vừa vặn đối diện với đôi mắt đen trắng rõ ràng. Trong đôi mắt ấy tràn đầy sự lo lắng, ngay cả tin tức tố cũng đang minh chứng cho sự quan tâm của Omega.
Phong Duy bỗng thấy mình chê một người thật lòng lo cho mình là phiền phức thì đúng là hơi quá đáng.
Anh lắc đầu: "Không có, tâm trạng vẫn ổn."
"Thế thì tốt, không vui thì cứ bảo tôi nhé, đừng có nghẹn trong lòng."
Sống chung với Phong Duy, thời gian trôi qua rất nhanh. Tôi dần quen với việc chăm sóc anh. Đa số mọi việc Phong Duy đều tự giải quyết được, tôi chỉ cần dọn dẹp nhà cửa, nấu cơm, và đẩy anh đi tới đi lui.
Ở bên cạnh anh yên bình được vài tháng, tôi lại bắt đầu thấy cuồng chân.
Tôi mò ra phòng khách, gọi tên Phong Duy: "Hay là hai ta đi du lịch đi?"
Từ nhỏ đã phải lo toan sinh kế, lớn ngần này tôi còn chưa đi ra khỏi thành phố bao giờ. Đừng nói là máy bay, ngay cả tàu hỏa tôi cũng chưa ngồi.
Bây giờ điều kiện tốt rồi, tôi lại thấy rục rịch, muốn đi xem những địa điểm du lịch hot trên mạng. Phong Duy không thèm để ý đến tôi, vẻ mặt chẳng có chút hứng thú nào.
Tôi dùng lại chiêu cũ, giữ lấy chân anh lắc lắc: "Lão công ơi, mình đi chơi đi? Cứ ở lì trong nhà không tốt đâu, biết đâu đi chơi vận động chút chân anh lại khỏi thì sao?"
Lắc vài cái, Phong Duy cuối cùng cũng chịu nhìn tôi. Anh hỏi: "Đi đâu?"
Tôi lập tức lôi mấy cái video đã lưu ra cho anh xem. "Chính là chỗ này này." Thấy anh còn do dự, tôi thề thốt đảm bảo: "Ngày thường chỗ này chắc không đông đâu. Có dốc hay bậc thang cũng không sao, tôi cõng anh lên."
Tôi vỗ n.g.ự.c cam đoan: "Yên tâm, có tôi ở đây, tuyệt đối không để ai chen lấn trúng anh đâu. Lão công, đi đi mà?" Tôi dán sát vào anh, hạ giọng mềm mỏng: "Tôi muốn đi chơi với anh."
Phong Duy không nói gì, nhưng nhìn ánh mắt thì tâm trạng anh có vẻ rất tốt. Quả nhiên, anh đã đồng ý: "Được thôi, vé máy bay này nọ cứ quẹt cái thẻ lần trước ấy."
Tôi reo hò một tiếng, hôn chụt một cái lên mặt anh. Phong Duy ho húng hắng, quay mặt đi chỗ khác.
Ngay trong ngày, tôi đã đặt xong vé và khách sạn, hưng phấn bắt đầu thu dọn hành lý. Phong Duy có vẻ cũng rất hứng thú, thậm chí còn chủ động lăn xe tới cùng tôi thảo luận nên mang quần áo gì.
Anh lăn xe đến bên tủ quần áo, lục lọi một hồi đã tìm thấy bộ đồ mà tôi tìm mãi không ra.
Tôi chợt nhớ tới, trước khi tôi đến, Phong Duy đã sống thế nào nhỉ? Lúc mới đến nhà chẳng thấy có người giúp việc nào, chẳng lẽ anh đều tự mình lo liệu hết? Tôi càng thấy xót xa cho anh hơn. Anh là một người tàn tật, thật không thể tưởng tượng nổi anh đã kéo lê cái thân thể khiếm khuyết này sống cực khổ đến mức nào.
Nhận ra ánh mắt của tôi, Phong Duy nghi hoặc quay đầu hỏi: "Sao thế?"
Tôi sụt sịt mũi, nhận lấy bộ đồ anh đưa: "Không có gì."
Dọn xong hành lý, tôi và Phong Duy bắt đầu làm lịch trình tham quan. Nhưng cuối cùng chúng tôi lại không đi được. Vì kỳ mẫn cảm của Phong Duy đã tới.