Mọi lịch trình ban đầu đều bị hủy bỏ, tôi và Phong Duy kẹt cứng trong khách sạn không ra ngoài được.
Trong phòng nồng nặc mùi tin tức tố, tôi ngửi đến mức đầu óc váng vất, hai chân mềm nhũn. Phong Duy là một Alpha ưu tú, dù đã tiêm thuốc ức chế nhưng tin tức tố vẫn cực kỳ đậm đặc, không ngừng tiết ra.
Tôi tránh xa căn phòng, trốn vào góc xa anh nhất, nhưng vẫn bị thứ tin tức tố đó làm cho ảnh hưởng.
Nhưng so với tôi, Phong Duy ở trong phòng rõ ràng là khó chịu hơn nhiều, tiếng rên rỉ đầy kìm nén và đau đớn.
Anh đã tiêm hai mũi ức chế nồng độ cao rồi, tiêm nữa có thể gây tổn thương cho tuyến thể. Tôi cuống như kiến bò trên chảo nóng. Một lúc sau, tôi như hạ quyết tâm, bước vào phòng.
Tôi và Phong Duy đã kết hôn rồi, làm chút chuyện mà AO nên làm cũng là bình thường. Dù sao tôi cũng không có ý định rời bỏ anh.
Mùi hương mà Phong Duy khao khát dần tiến lại gần, khiến tuyến thể vốn đã căng đau khó nhịn của anh càng thêm đau đớn.
Trong cơn mê muội, anh nghe thấy có người đang gọi tên mình. Vừa mở mắt, anh đã thấy tuyến thể mong manh của Omega đang phơi bày trước mặt mình mà không chút phòng bị. Anh tỉnh táo lại ngay lập tức, bịt chặt miệng mình theo bản năng.
"Em làm gì vậy?"
"Kỳ mẫn cảm không phải là phải ngửi tin tức tố của Omega sao?" Tôi nhích lại gần thêm chút, đưa tuyến thể của mình tới trước mặt anh. "Anh ngửi đi, ngửi nhiều vào là sẽ ổn thôi."
Thấy anh lùi lại, tôi trực tiếp tóm anh về.
Phong Duy nghiến răng nghiến lợi: "Em có biết mình đang làm gì không?"
Cơ thể tôi run rẩy không ngừng vì ảnh hưởng của tin tức tố, bị anh nói vậy tôi đỏ mặt, cảm thấy mình cứ như một Omega xấu xa đang quyến rũ Alpha vậy: "Tôi... tất nhiên là biết chứ, nhưng hai ta là chồng chồng mà, tôi giúp anh vượt qua kỳ mẫn cảm chẳng phải rất bình thường sao? Không cho anh ngửi thì cho ai ngửi?"
Phong Duy nhớ tới chuyện xảy ra lúc vừa xuống máy bay.
Vì không có đánh dấu, có người còn lầm tưởng anh là Alpha độc thân mà tới bắt chuyện... Đại não Phong Duy lại trở nên hỗn loạn. Anh nghe thấy mình đang hỏi: "Em nghiêm túc chứ? Không hối hận?"
Đánh dấu là trọn đời, nếu anh đánh dấu cậu, cậu sẽ không bao giờ rời đi được nữa. Nếu tương lai cậu gom đủ tiền, cậu cũng không thể rời bỏ anh. Vả lại... Yết hầu Phong Duy lên xuống. Anh thấy tiến triển thế này hơi nhanh, nếu có thể, anh muốn từ từ hơn, bồi đắp thêm tình cảm. Anh nghĩ vậy, nhưng ánh mắt lại đặc quánh như có sợi chỉ, không ngừng lưu luyến trên tuyến thể của tôi.
"Không hối hận."
Lời vừa dứt, một cơn đau nhói từ sau gáy truyền tới. Tôi cảm thấy mình giống như con mồi bị loài thú dữ ngậm lấy, và con thú đó còn đang lôi con mồi về phía giường.