Bảy năm làm kẻ thế thân, tôi bị Thẩm Lê đưa lên giường của "ánh trăng sáng" trong lòng hắn.

Chương 3

Mời các bạn CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/6VHDA5LGJj

Ưng Tỷ Comics xin chân thành cảm ơn!

Ngày hôm sau tỉnh lại, Thẩm Lê đang siết chặt eo tôi, tôi không biết hắn quay lại từ lúc nào.

Tôi khẽ động đậy làm hắn thức giấc. Hắn vô cùng mất kiên nhẫn vùi đầu vào lòng tôi để tránh ánh nắng, rồi tiếp tục ngủ say.

Màn hình điện thoại lóe lên, có một yêu cầu kết bạn từ người lạ.

Sau khi thông qua, đối phương gửi đến một tấm ảnh chụp quần lót của tôi: "Quần lót của cậu có cần tôi mang qua cho không? Tôi là Lục Thâm."

Chiếc quần lót tôi mặc hôm ra viện quả thực rộng hơn một size, tôi cứ ngỡ là y tá thay giúp, không ngờ lại là Lục Thâm.

Thẩm Lê đột ngột bóp lấy cổ tay tôi, tôi chưa kịp trả lời thì tin nhắn của anh lại nảy lên: "Hôm đó quần áo cậu bẩn, tôi đã thay đồ sạch cho cậu, bảo nhân viên giặt xong gửi đến bệnh viện, kết quả họ bỏ quên cái này. Đồ riêng tư tôi không tiện giữ, vẫn nên trả về cho chủ cũ thì hơn."

Tôi vừa úp điện thoại xuống, tin nhắn thứ ba lại tới: "Cậu ra ngoài đi, tôi đang ở trước cửa Thẩm gia. Nếu cậu không có ở đây, lần tới gặp Thẩm Lê tôi sẽ nhờ anh ta mang vào giúp."

Tôi chẳng kịp nghĩ nhiều, cẩn thận đẩy Thẩm Lê ra rồi chạy biến ra ngoài. Thở hồng hộc chạy đến cổng, Lục Thâm đang ngồi trong xe thong thả uống cà phê.

"Sao mặt cậu đỏ thế? Đều là đàn ông cả, không đến mức đó chứ?" Lục Thâm nheo mắt nhìn tôi.

Sợ Thẩm Lê phát giác, tôi giật phắt cái túi định quay người đi ngay thì va phải một "bức tường người".

Thẩm Lê mặc bộ đồ ngủ mỏng manh cứ thế xuất hiện sau lưng chúng tôi, hắn chẳng tốn chút sức nào đã cướp lấy cái túi trong tay tôi, xoẹt một tiếng, cái túi rách toang.

Chiếc quần lót bên trong và một sợi lắc chân gắn hình con vật bằng nỉ lông xù rơi xuống đất. Quản gia đang quét sân và dì tưới hoa liếc nhìn nhau một cái rồi lại cúi đầu làm việc, nhưng tôi thấy rõ sự khinh miệt trong mắt họ. Mặt Thẩm Lê đen như nhọ nồi.

Lục Thâm mỉm cười nhạt: "Chào buổi sáng, Thẩm tổng. Đồ của cậu ấy để quên chỗ tôi, tôi mang qua giúp. Mộc Vũ, món quà nhỏ đó là tặng cậu, cảm ơn cậu đã đưa thuốc cho tôi."

Nói xong, anh ra lệnh cho tài xế nhấn ga rời khỏi nơi thị phi, chỉ còn lại tôi và Thẩm Lê nhìn nhau trân trối. Gió lạnh thổi làm áo ngủ của Thẩm Lê bay phần phật, tôi cũng rùng mình một cái.

"Thẩm tổng, chúng ta vào trong trước đi, ngoài này lạnh lắm, anh sẽ bị cảm mất."

Hắn một tay tóm cổ tay tôi, một tay nắm chặt chiếc quần lót kia, không nói lời nào lôi xềnh xệch tôi vào phòng ngủ. Vào phòng, hắn xé nát chiếc quần lót đó rồi ném mạnh xuống đất.

"Giải thích." Thẩm Lê buông hai chữ đầy uy lực rồi không mở miệng nữa.

"Thẩm tổng, anh muốn tôi giải thích cái gì?" Tôi khoác áo lên cho hắn để tránh bị lạnh, nhưng bị hắn hất vằn ra.

"Cậu và Lục Thâm có quan hệ gì?"

Quan hệ gì, tôi nghĩ Thẩm Lê rất rõ. Hắn hỏi thế chẳng qua là tức giận vì tôi và Lục Thâm đã "lên giường" mà vẫn còn liên lạc.

Tôi rũ mắt, ngồi thụp xuống nhặt mảnh vải vụn dưới đất bỏ vào thùng rác, xoay người định đi ra ngoài. Thẩm Lê bỗng đứng bật dậy ép tôi vào cửa.

"Đừng quên, hiện tại cậu vẫn là người của tôi, đừng có đi quyến rũ Lục Thâm!"

"Cả đời này cậu ta cũng không thèm nhìn trúng cậu đâu."

“Cả đời này cậu ta cũng không thèm nhìn trúng cậu đâu”, tôi lặp đi lặp lại câu nói này trong đầu. Nhìn thấy khuôn mặt mình trong gương, tôi cụp mi mắt xuống.

Chỉ giống có bảy phần mà đã đủ để Thẩm Lê trả lương cao, bao nuôi tôi suốt bao nhiêu năm qua. Lục Thâm là bảo bối trong tim hắn, còn tôi, chẳng qua là một món đồ thay thế rẻ mạt, ngay cả tư cách được hắn nhìn thẳng cũng không có.

 

back top