Mời các bạn CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/6VHDA5LGJj
Ưng Tỷ Comics xin chân thành cảm ơn!
Mấy ngày dưỡng bệnh ở nhà, Thẩm Lê không hề quay về, trái lại Lục Thâm thỉnh thoảng lại gửi vài tin nhắn bâng quơ. Tuy không biết tại sao phải trả lời nhưng tôi vẫn như bị ma xui quỷ khiến, tin nào cũng phản hồi. Chúng tôi trò chuyện từ lời chào sáng tối đến chuyện núi non biển cả, không ngờ lại chẳng có khoảng cách thế hệ nào.
Đang theo thói quen nhấn vào khung chat với Lục Thâm thì tin nhắn của Thẩm Lê đột nhiên nảy ra: "Sửa soạn chút đi, lái xe qua đây leo núi, không được bắt xe." Sau đó gửi kèm một địa chỉ.
Tôi trả lời lấy lệ với Lục Thâm rồi thoát ra. Kể từ lần Lục Thâm đưa tôi về, Thẩm Lê đã tặng tôi một chiếc Porsche cùng mẫu với hắn, chắc là sợ tôi lại lấy cớ để tiếp xúc với Lục Thâm.
Đến điểm hẹn, Thẩm Lê đã đứng bên đường chờ. Bất ngờ là hôm nay tâm trạng hắn có vẻ rất tốt.
"Đi nhanh thôi, lát nữa chúng ta có buổi đốt lửa trại, sáng mai còn có thể xem bình minh." Hắn tự nhiên nắm tay tôi, đón lấy túi đồ.
Tôi ngẩn ngơ nhìn hành động của hắn, định bước theo thì bàn tay kia đã bị ai đó nắm chặt. Quay đầu lại, tôi thấy Lục Thâm đầy ý cười. Anh chào Thẩm Lê rồi quay sang nhìn tôi: "Nghe nói cậu đi leo núi, tôi vừa vặn công ty không có việc gì nên đến góp vui."
Nụ cười khi thấy Lục Thâm của Thẩm Lê vụt tắt, sắc mặt sầm xuống. Lục Thâm coi như không thấy, cười hỏi: "Thẩm tổng không hoan nghênh tôi sao?"
Hắn làm sao mà không hoan nghênh? Người không được hoan nghênh là tôi mới đúng. Nhưng Thẩm Lê chỉ khẽ gật đầu, coi như ngầm đồng ý.
Lên đến đỉnh núi thì trời đã tối, lửa trại sắp bắt đầu. Thẩm Lê ngồi bên trái tôi, Lục Thâm ngồi bên phải.
Tôi đề nghị nhường chỗ cho Lục Thâm để anh ngồi cạnh Thẩm Lê, nhưng cả hai đồng thanh từ chối. Hai người đều ngồi rất sát, tôi cảm thấy mình sắp bị ép vào đống lửa, làm vật tế cho tình yêu của bọn họ rồi.
Vừa hay có nhân viên đến bảo củi không đủ, du khách có thể trải nghiệm đi nhặt củi. Tôi như vớ được cọc cứu mạng, vội đứng dậy đi vào rừng.
Cầm đèn pin nhân viên đưa cho, thấy cành khô là tôi nhặt ôm vào lòng. Vì là trải nghiệm nên họ không đưa bao tải gì cả. Đi một lúc, tôi thấy đống cành khô trong tay nặng quá rồi mới định quay về.
Ngờ đâu đèn pin lại hết điện đúng lúc này. Dưới chân tối đen như mực, tôi dẫm phải một hòn đá rồi ngã nhào, cành khô vương vãi khắp nơi, cổ chân đau nhức, mãi không đứng dậy nổi. Định gọi điện cầu cứu thì phát hiện điện thoại cũng sập nguồn. Tôi dở khóc dở cười, chỉ có thể bò lê trên đất.
Không biết qua bao lâu, đằng xa vang lên tiếng sói hú, sau đó lại là tiếng hổ gầm. Dù là đàn ông, tôi cũng không kìm được mà khóc nấc lên, ôm lấy đầu gối vùi mặt vào, không biết mình sẽ được cứu trước hay bị ăn thịt trước.
Trong đầu tôi vô thức hiện lên hình ảnh Lục Thâm, tôi lắc đầu, chắc là do chân đau quá nên mới nghĩ đến anh.
Trong rừng vang lên tiếng cành cây gãy nhỏ xíu, tôi nín thở, không muốn để con thú nào phát hiện ra mình. Đột nhiên, trên đầu có vật gì đó đè xuống, tôi sợ hãi hét toáng lên. Người kia bỗng bật cười.
"Nhát gan thế?"
Tôi ngẩng đầu thấy Lục Thâm đang thong thả nhìn mình.
"Sao anh lại tới đây?" Tôi nức nở hỏi. Không ngờ người đến cứu tôi lại thật sự là anh.
Anh ngồi xuống, cầm đèn pin soi vào cổ chân tôi. "Trật khớp khá nặng đấy, còn cử động được không?"
Tôi lắc đầu. Anh thở dài, đưa đèn pin cho tôi: "Để tôi cõng cậu, cậu soi đường giúp tôi."
Lưng anh rất rộng và ấm áp, chân tôi vừa vặn kẹp lấy hông anh, khít khao không kẽ hở. Lục Thâm cõng tôi, mỗi bước đi đều rất vững chãi, mang lại cảm giác an toàn tuyệt đối. Tim tôi đập nhanh đến mức không thể kiểm soát nổi.
Lục Thâm xốc nhẹ tôi lên: "Sao tim cậu đập nhanh thế, sợ à? Đừng sợ, tôi sẽ đưa cậu ra ngoài an toàn."
Tôi lắc đầu, ghé tai anh nói: "Không có, tôi tin anh." Thực ra tôi cũng chẳng biết tại sao tim mình lại đập nhanh như vậy.
"Đang nghĩ gì thế?" Giọng Lục Thâm nhàn nhạt.
Chắc vì chân đau quá nên tôi ăn nói không kiêng nể: "Đang nghĩ giá mà biết là anh cứu thì hôm đó tôi đã không đưa cơm cực cay và nước chanh chua gấp đôi cho anh rồi." Nói xong tôi liền hối hận.
Lục Thâm im lặng hồi lâu, tôi thấp thỏm hỏi: "Anh... anh không ném tôi xuống đấy chứ?" Hai tay tôi siết chặt cổ anh hơn. "Cầu xin anh đấy."
Lục Thâm bật cười thành tiếng: "Hình như tôi đâu có đắc tội gì cậu, sao trông cậu có vẻ không thích tôi thế?"
Tôi bĩu môi, chẳng biết nói gì. Bọn họ đối xử với tôi như thế, coi tôi như món đồ chơi, tại sao còn hỏi vậy? Lục Thâm nhàn nhạt nói: "Ghét tôi cũng được, đừng có ngó lơ tôi là được."
"Hửm?" Tôi không nghe rõ.
"Không có gì." Anh dừng bước, rút từ trong túi ra một con gấu dâu trông vừa xấu vừa đáng yêu đưa cho tôi: "Tặng cậu. Không biết đã đắc tội gì với cậu, xin lỗi cậu nhé."
Nhìn con gấu dâu đó, tôi thật sự không nỡ từ chối nên siết chặt trong tay. Thực ra tôi rất thích gấu dâu, chỉ là nghĩ đó là đồ con gái thích nên chưa bao giờ mua.
"Lục Thâm, anh đối với ai cũng... tốt thế sao? Kể cả là... bạn giường?" Tôi ma xui quỷ khiến hỏi ra câu này, vừa dứt lời đã hối hận. Câu hỏi này mập mờ quá.
Lục Thâm dừng lại, hơi quay đầu, tai anh sượt qua môi tôi: "Bạn giường gì cơ? Tôi chưa bao giờ có bạn giường."
Anh phủ nhận dứt khoát như vậy khiến tôi có chút giận dữ: "Cái hôm tôi đưa thuốc, anh đã làm gì tôi, không cần tôi phải nói lại chứ? Anh còn đưa tôi một tờ chi phiếu nữa!"
"Hôm ở khách sạn cậu bị ngã, quần áo bẩn, tôi đưa cậu đi bệnh viện, giúp cậu thay đồ sạch, tiền đó là để trả viện phí." Giọng Lục Thâm đầy vẻ bất lực. "Trong đầu cậu đang nghĩ cái gì thế?"
Anh dừng lại một chút, rồi như sực nhận ra điều gì: "Cậu đến chuyện này cũng không phân biệt được, chẳng lẽ đi theo Thẩm Lê bao nhiêu năm, anh ta chưa từng chạm vào cậu?"
Nhận ra điều gì đó, mặt tôi đỏ bừng, vùng vẫy muốn nhảy xuống khỏi lưng anh. Lục Thâm giả vờ buông tay làm tôi sợ tới mức ôm chặt cứng lấy anh.
Thực sự không phải vì tâm địa tôi đen tối, mà là tiền viện phí làm gì có ai đưa nhiều đến thế. Tôi áp mặt vào lưng anh, trong dòng suy nghĩ hỗn loạn đều là hình ảnh của anh.
Đi mãi rồi cũng thấy ánh sáng.
Người xuất hiện là Thẩm Lê với đôi mắt đầy lo lắng, tim tôi hẫng đi một nhịp. Hắn đứng đó, ánh mắt trầm mặc nhìn chằm chằm tôi, hoặc là nhìn chằm chằm Lục Thâm, không ai đoán được tâm tư của hắn.
"Cứ bảo nhân viên đi tìm là được, sao cậu lại đích thân đi."
"Cậu ta vào núi mà cũng lạc được, thật làm phiền cậu rồi." Thẩm Lê đưa tay định đón tôi từ lòng Lục Thâm, nhưng Lục Thâm coi như không nghe thấy, cõng thẳng tôi lên xe.
Anh nhìn Thẩm Lê nhàn nhạt đáp: "Chăm sóc Mộc Vũ là việc tôi nên làm, không cần anh phải cảm ơn."
