Bảy năm làm kẻ thế thân, tôi bị Thẩm Lê đưa lên giường của "ánh trăng sáng" trong lòng hắn.

Chương 5

Mời các bạn CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/6VHDA5LGJj

Ưng Tỷ Comics xin chân thành cảm ơn!

Thẩm Lê và Lục Thâm cùng đưa tôi đến bệnh viện, không khí trong xe ngột ngạt đến nghẹt thở.

Hắn thích Lục Thâm lâu như vậy mà còn chưa được lại gần, vậy mà tôi hết lần này đến lần khác chiếm tiện nghi, e là hắn lại sắp tính sổ với tôi. Tôi thầm tính toán, đợi vết thương khá hơn chút sẽ thuê nhà dọn khỏi Thẩm gia.

Sau vài ngày nằm viện, Thẩm Lê đón tôi về. Mấy ngày này hắn luôn cùng ăn cùng ngủ với tôi, thái độ dịu dàng lạ thường.

Lục Thâm cũng thường xuyên nhắn tin khiến tôi bối rối. Tôi chỉ có thể lén lút trả lời tin nhắn của Lục Thâm lúc Thẩm Lê không để ý. Có những lúc tôi cảm thấy mình như một người vợ ngoại tình, còn Thẩm Lê là người chồng đang ngủ say.

Ví dụ như lúc này, Thẩm Lê đang làm việc trên bàn, còn tôi lén trả lời tin nhắn:

"Chân cậu đỡ chưa? Tôi muốn đến thăm cậu, tôi rất lo cho cậu."

Tôi trả lời: "Tôi đang ở Thẩm gia, không tiện mời bạn đến nhà."

"Bao giờ cậu mới dọn ra? Anh ta không cho cậu gặp bạn bè, rõ ràng là không tôn trọng cậu. Tôi có mấy căn hộ đang để trống, cậu thích căn nào?" Nói rồi anh gửi qua hơn hai mươi tấm ảnh.

Tôi mơ hồ thấy có gì đó sai sai. Một lúc sau, anh gửi video con mèo Maine Coon nhà anh đang lộn nhào. Con mèo này được nuôi béo mầm, trông hơi giống con mèo hoang tôi hay cho ăn ở cổng trường.

Tôi rất thích nên nài nỉ Lục Thâm quay thêm vài cái nữa. Nhưng anh từ chối thẳng thừng, bảo mèo không thích bị quay phim, nhưng có thể mời tôi đến nhà xem, còn hẹn cả thời gian.

Tôi đau lòng từ chối: "Thẩm Lê dạo này không cho tôi ra ngoài."

"Cậu chưa từng nghĩ đến việc rời bỏ anh ta sao? Kết bạn với ai, đi đâu là tự do của cậu. Hay là, đây chỉ là cái cớ vì cậu không muốn gặp tôi?"

Tôi chọc chọc vào màn hình: "Tôi có dự định rồi, đợi chân khỏi hẳn sẽ chuyển nhà." Sau đó tôi bắt đầu say sưa ngắm tuyệt chiêu của mèo nhỏ, nở nụ cười đầy ý vị.

Thẩm Lê phóng một ánh mắt sắc lẹm qua. "Cậu nhắn tin cho ai mà cười vui thế? Những ngày qua sao không thấy cậu cười với tôi lấy một lần?"

Tôi thu lại nụ cười, đặt điện thoại xuống, mím môi không biết nói gì. May mà Thẩm Lê không hỏi thêm, hắn lại cúi đầu gõ bàn phím. Dạo này, hắn có vẻ thay đổi rất nhiều.

Ngày thứ hai sau khi có thể đi lại bình thường, tôi may mắn tìm được một công ty đồng ý cho mình phỏng vấn.

Vừa ra khỏi cửa Thẩm gia liền thấy chiếc Cayenne quen thuộc. Khóe môi tôi vô thức nhếch lên, nhận ra rồi mới vội vàng nén lại. Vì chân chưa khỏi hẳn nên tôi không lái chiếc xe Thẩm Lê tặng mà định bắt xe đi phỏng vấn.

Lục Thâm xuống xe, mở cửa ghế phụ: "Thật khéo, vừa ra cửa đã gặp cậu. Lên xe đi, tôi đưa cậu đi."

Buổi phỏng vấn diễn ra suôn sẻ ngoài dự kiến. Sau khi về, tôi đề nghị thôi việc với Thẩm Lê. Hắn tìm đủ cách ngăn cản, nhưng may là lúc vào làm tôi không ký hợp đồng, lương cũng là hắn tự tay chuyển hàng tháng nên mới có thể thoát thân thuận lợi.

Lúc quay lại Thẩm gia dọn đồ, Thẩm Lê đang thử bộ vest mới. Hắn chỉ vào bộ vest trên giá bảo tôi mặc vào đi dự tiệc cùng hắn.

Tôi dứt khoát từ chối: "Thẩm tổng, mai tôi đi làm chỗ mới rồi, lãnh đạo đưa cho tôi ít tài liệu, tôi cần xem lại để mai làm việc tốt hơn, không đi cùng anh được đâu."

"Chẳng phải trước đây cậu rất mong chờ được cùng tôi đi dự sự kiện sao? Bây giờ tôi cho cậu cơ hội này. Đừng lạnh nhạt với tôi như thế nữa, được không? Tôi cứ cảm thấy dạo này cậu khác hẳn trước đây."

Ánh mắt Thẩm Lê hơi nheo lại, tiến về phía tôi. Hắn nhanh nhẹn "giúp" tôi cởi đồ rồi ân cần mặc bộ vest kia lên cho tôi. Quá trình này chẳng lấy gì làm vui vẻ.

Vừa đến sảnh tiệc liền bắt gặp Lục Thâm, anh kín đáo gật đầu với tôi. Không hiểu sao hôm nay trông anh rạng rỡ lạ thường. Tôi nhìn anh một cái rồi lại cúi đầu.

Vài vị thiếu gia có quan hệ tốt với Thẩm Lê cũng lại gần chào hỏi. Phùng Chính trêu chọc: "Người ta đi đâu cũng mang theo bạn nữ, sao cậu lại diện cho Mộc Vũ lộng lẫy thế này mang theo? Hai người xác định quan hệ rồi à?"

Dứt lời, sắc mặt Thẩm Lê và Lục Thâm đồng thời sa sầm. Thẩm Lê dùng giọng điệu ngạo mạn xen lẫn bực bội đáp: "Tôi không ở bên cậu ta đâu, các cậu đừng đoán mò."

Tôi giả vờ mỉm cười, móng tay suýt nữa cắm sâu vào da thịt. Sự dịu dàng của hắn những ngày qua suýt nữa đã khiến tôi quên mất thân phận mình.

Phùng Chính nhìn Lục Thâm rồi nhìn tôi đầy ẩn ý: "Tôi biết rồi, hàng giả và hàng thật thì Thẩm đại thiếu gia tự khắc phân biệt được mà." Thẩm Lê không nói gì, coi như mặc nhận tất cả.

Khoảnh khắc đó, mọi hy vọng le lói trong lòng tôi đều sụp đổ, như có tảng đá lớn đè nặng lên ngực, không thở nổi.

Lục Thâm liếc nhìn Phùng Chính: "Anh cũng phân biệt được hàng giả và hàng thật sao? Lần trước anh bỏ ra 3000 vạn mua cái bình cổ 'Made in China' chắc vẫn đang bày ở nhà chứ nhỉ. Trong mắt tôi, Mộc Vũ là vô giá, chỉ có kẻ có mắt như mù mới không thấy."

Chưa kịp để tôi phản ứng, Phùng Chính và đám bạn đã kéo Thẩm Lê đi, Thẩm Lê mải mê xã giao đương nhiên không đoái hoài gì đến tôi.

Nhìn bóng lưng không chút luyến lưu của Thẩm Lê, tôi loạng choạng một cái. Lục Thâm kịp thời đưa tay đỡ lấy tôi, thấy tôi đứng vững mới thu tay lại. Anh đưa cho tôi một viên socola màu hồng.

"Ngọt lắm, cậu nếm thử đi. Vốn định mang cho cậu lâu rồi mà cậu cứ ru rú ở Thẩm gia không chịu ra gặp tôi. Tôi qua bên kia nói mấy câu rồi lát quay lại tìm cậu."

Tôi bỏ viên socola vào miệng nhưng chẳng thấy ngọt, chỉ thấy lòng trĩu nặng. Bình thường không bao giờ uống rượu, vậy mà nay tôi ngồi bên bàn uống hết ly này đến ly khác. Nhìn Thẩm Lê và Lục Thâm chén tạc chén thù, tôi bỗng thấy hai người họ mới thật xứng đôi. Ít nhất là hơn tôi... Tôi không muốn nhìn nữa, đặt ly xuống đi vào nhà vệ sinh.

Lúc ra ngoài, bước chân phù du, tôi đ.â.m sầm vào một lồng n.g.ự.c ấm áp. Giọng nói mang chút trêu chọc của Lục Thâm vang lên từ trên đỉnh đầu: "Không ngờ đại kỹ sư Mộc ở trên mạng lạnh lùng thế mà ngoài đời lại chủ động nhào vào lòng người ta vậy sao?"

Sau khi nhìn rõ vành mắt đỏ hoe của tôi, Lục Thâm khựng lại, đưa tôi vào phòng nghỉ.

Phòng nghỉ lắp kính một chiều, có thể nhìn rõ khung cảnh sảnh tiệc bên ngoài.

Tôi mơ màng vuốt ve khuôn mặt Lục Thâm, lẩm bẩm: "Tại sao anh lại được nhiều người thích đến thế? Tại sao..."

Tại sao Thẩm Lê thích anh mà không thích tôi... Vì sự tồn tại của anh mà tôi tự ti suốt mười năm, đáng lẽ phải hận anh, nhưng trớ trêu thay tôi đối với anh cũng...

Lục Thâm ôm eo tôi, giọng khàn đặc: "Vậy còn cậu? Cậu có thích tôi không?" Tôi không biết. Anh ấy thực sự rất quyến rũ, chẳng cần làm gì cũng khiến tôi cam tâm tình nguyện.

Nhìn Thẩm Lê ở sảnh tiệc đối diện, tôi đưa ra một quyết định bốc đồng, hai tay quàng qua cổ anh, chậm rãi cắn lên môi anh, Lục Thâm cũng không hề từ chối.

Không biết qua bao lâu, Thẩm Lê đột nhiên xuất hiện ngoài cửa kính phòng nghỉ, tôi cắn môi cố gắng không phát ra tiếng động.

Giây tiếp theo, điện thoại của Thẩm Lê reo lên. Lục Thâm giật lấy điện thoại của tôi ngắt máy, sau đó gửi một tin nhắn cho Thẩm Lê bảo tôi uống say nên về trước rồi. Chúng tôi dây dưa đến tận đêm khuya.

Khi tôi tỉnh lại lần nữa, Lục Thâm đang mỉm cười nhìn mình. Ánh nắng hắt lên mặt anh, ngay cả những sợi lông tơ nhỏ xíu cũng thấy rõ.

Tôi mạnh bạo đẩy anh ra, hốt hoảng mặc quần áo nhưng bị anh khóa chặt cổ tay. Giọng Lục Thâm đầy vẻ dịu dàng không tan: "Bao giờ chúng ta công khai kết hôn?"

Tôi ngơ ngác nhìn anh: "Công khai cái gì?" Đầu óc tôi rối bời, theo bản năng hất tay anh ra.

Lục Thâm giữ chặt vai tôi: "Cậu có ý gì? Đêm qua là cậu chủ động, giờ định không nhận sao? Mộc Vũ, cậu đùa giỡn tôi à!"

"Không có, đêm qua cả hai đều uống say, đều là người trưởng thành rồi, cứ coi như chưa có chuyện gì xảy ra đi." Giọng tôi trầm xuống, không biết mọi chuyện sao lại thành ra thế này.

Lục Thâm thẫn thờ ngồi đó, ánh mắt đầy tổn thương.

 

back top