Gia đình hối thúc quá gắt gao, tôi đành nhặt đại một Alpha về nhà để sinh con cùng mình

Chương 10

Mời các bạn CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/6VHDA5LGJj

Ưng Tỷ Comics xin chân thành cảm ơn!

Vừa vào phòng, Bùi Thính Trác đã gấp gáp ép tôi lên cánh cửa. Anh bóp cằm tôi, nụ hôn nóng bỏng rơi xuống.

Môi lưỡi quấn quýt, tin tức tố bùng nổ. Rất nhanh sau đó, cơ thể tôi không tiền đồ mà nhũn ra, chỉ có thể dựa vào anh mới không ngã quỵ.

Tuyến thể trở nên sưng tấy như lúc phát tình, gào thét khao khát được tiêm tin tức tố Alpha vào.

Bùi Thính Trác một tay ôm eo tôi, một tay mơn trớn khắp người tôi. Một lát sau, anh rút tay ra: "Chẳng phải không thích sao?" Anh khẽ hỏi: "Vậy cái này là gì đây?"

Mặt tôi đỏ bừng, nhục nhã muốn chết. "Đồ biến thái! Đồ khốn!"

Bị mắng, Bùi Thính Trác không giận mà lại cười. Anh ném tôi lên giường, cúi thân áp xuống. "Lúc trước là ai ngày nào cũng dùng tin tức tố câu dẫn tôi vào kỳ phát tình hả? Thấy tôi mãi chưa phát tình, còn lén lút ra chợ đen mua thuốc kích thích định hạ thuốc tôi."

Nghe vậy, tôi há hốc mồm nhìn anh. Sao anh ta biết tôi đi mua thuốc ở chợ đen?! Tôi ấp úng ngụy biện: "Anh... đừng có nói bừa, tôi không có..."

Ngón tay Bùi Thính Trác mơn trớn trên tuyến thể của tôi, khiến tôi run rẩy không thôi. "Khương Nguyên, hay tôi nên gọi em là Khương Nguyên Sơ? Lúc em lừa gạt tôi, trộm giống của tôi sao không mắng tôi là đồ khốn đi?"

"Lúc đó là thuận mua vừa bán." Tôi quay mặt đi. "Bây giờ khác rồi..."

"Khác ở chỗ nào?" Bùi Thính Trác bóp cằm tôi xoay lại. "Là vì giờ tôi đã khôi phục trí nhớ, hay vì em biết tôi là người nhà họ Bùi, không phải hạng Alpha tầm thường dễ bị em thao túng như em tưởng?"

Ánh mắt anh rơi xuống vùng bụng đang lộ ra của tôi, nơi có một vết sẹo mờ do sinh mổ để lại. "Hay là vì, em đã có được thứ em muốn rồi?"

Tôi cắn môi, nhất thời không biết phản bác thế nào. Đại não của tôi hoàn toàn bị bàn tay đang làm loạn trên người mình thu hút hết sự chú ý.

Có lẽ vì đã từng bị đánh dấu, tôi cực kỳ nhạy cảm với sự đụng chạm và tin tức tố của anh. Tuyến thể dưới sự xoa nắn của anh run rẩy tiết ra dòng tin tức tố ngọt lịm đáp lại. Phản ứng không tự chủ của cơ thể khiến tôi thấy khó xử, hốc mắt dần đỏ lên, nước mắt nhòe đi.

"Khóc cái gì?" Bùi Thính Trác nhíu mày, dùng đầu ngón tay lau nước mắt cho tôi, cười nhạt: "Tôi còn chưa làm gì em mà đã khóc, vậy nếu làm thật, chẳng phải em sẽ..."

"Đừng nói nữa," Tôi nấc nghẹn ngắt lời anh, "Anh đừng làm tôi ghét anh..."

"Hóa ra bây giờ vẫn chưa ghét sao?" Bùi Thính Trác tự giễu cười một tiếng.

"Nhưng tôi không ngại làm em ghét tôi thêm chút nữa đâu." Anh hôn tôi một cách đầy chiếm hữu, những ngón tay đan chặt lấy tay tôi.

Nhiệt độ trong phòng dần tăng cao. Ngửi mùi tin tức tố của anh, ý thức tôi dần mơ màng.

Đột nhiên bên ngoài vang lên tiếng khóc của Khương Nhạc Diên. Tôi giật mình bừng tỉnh như vớ được cọng rơm cứu mạng, đẩy mạnh anh ta ra. "Tiểu Bảo khóc rồi."

Bùi Thính Trác khó chịu nhíu mày: "Bảo mẫu sẽ dỗ." Nhưng anh vẫn dừng lại, nhắm mắt hít một hơi thật sâu.

Khi mở mắt ra, những cảm xúc mãnh liệt đã được nén xuống. Anh cúi người giúp tôi chỉnh lại quần áo, nói: "Khương Khương, nếu không muốn kết hôn với tôi, tại sao lúc đầu lại mang tôi về? Em nên biết rằng, tôi sẽ không dễ dàng buông tha cho em đâu."

Làm gì có nhiều tại sao thế chứ. Tất nhiên là vì ham anh đẹp trai, cấp bậc tin tức tố cao rồi. Nếu biết anh là Bùi Thính Trác, tôi đã chẳng thèm dây vào.

Sau khi chỉnh xong quần áo, anh lại giúp tôi dán một miếng dán ngăn mùi: "Cho em thêm một chút thời gian nữa, chuyện kết hôn, hy vọng em sẽ cho tôi một câu trả lời thỏa đáng."

"Nếu tôi không đồng ý thì sao?"

Anh đi đến cửa, nhìn sâu vào mắt tôi: "Vậy em cứ thử xem, lần này em còn chạy được đi đâu."

 

back top