Gia đình hối thúc quá gắt gao, tôi đành nhặt đại một Alpha về nhà để sinh con cùng mình

Chương 11

Mời các bạn CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/6VHDA5LGJj

Ưng Tỷ Comics xin chân thành cảm ơn!

Đe dọa tôi? Tôi là kẻ ghét nhất bị đe dọa.

Hơn nữa, nếu Bùi Thính Trác thật sự giỏi giang đến thế, sao phải đợi đến tận bây giờ mới tìm được tôi? Anh ta vừa tiếp quản nhà họ Bùi, chắc chắn cần người hợp tác, chẳng qua là lúc chọn đối tượng liên hôn tình cờ phát hiện ra tôi thôi. Có gì mà phải sợ.

Bùi Thính Trác vừa bước chân ra khỏi cửa nhà tôi, tôi đã bắt đầu thu dọn đồ đạc, định đi lánh mặt vài ngày. Đợi sóng yên biển lặng rồi tính tiếp. Đồ đạc vừa xếp xong, ba mẹ tôi đã bế Khương Nhạc Diên xuất hiện ở cửa phòng.

"Con định..."

Tôi đường hoàng phô bày hành lý, kẹp nhóc con vào lòng: "Con đưa tiểu Bảo đi chơi vài ngày."

"Con mà là đi chơi à?" Ba tôi chẳng nể nang gì mà vạch trần: "Ta thấy con là đang định trốn Bùi Thính Trác thì có."

"Thì đã sao ạ."

"Con muốn trốn thì cứ việc đi một mình, mang theo tiểu Bảo làm gì? Nó còn nhỏ, sao chịu nổi sự hành hạ của con."

Mẹ tôi định bế nhóc con đi, tôi ôm chặt lấy nó: "Mọi người cũng đâu muốn tiểu Bảo bị nhà họ Bùi cướp mất đúng không?"

Lúc dọn đồ tôi chợt nghĩ, Bùi Thính Trác hối kết hôn như vậy chắc là vì nhắm trúng nhóc con của tôi. Chỉ cần kết hôn, anh ta có thể danh chính ngôn thuận cướp đứa bé đi để làm người thừa kế cho nhà họ Bùi mà không tốn chút công sức nào.

Nhưng nhóc con là do một mình tôi cực khổ sinh ra, làm gì có phần của anh ta? Sợ bị cướp nên tôi phải trông cho kỹ, chạy trốn cũng phải mang theo mới được.

Ba tôi lắc đầu ngán ngẩm: "Con đó, nếu trước đây chịu nghe lời ta đi xem mắt thì giờ đâu có khổ thế này..."

"Con không thích," Tôi lắc đầu nguầy nguậy, "Có chọn lại lần nữa con vẫn chọn tự mình sinh tiểu Bảo."

Alpha chẳng có tên nào tốt lành cả. Người bạn thân nhất của tôi bị tên chồng cũ Alpha cặn bã hại đến mức phải cắt bỏ tuyến thể, sức khỏe suy kiệt, cả đời không rời được thuốc. Giờ tôi muốn gặp cậu ấy một lần cũng khó. Chính vì thế tôi mới luôn bài trừ chuyện kết hôn.

Ba mẹ tôi đều là Beta, họ không thể hiểu được cảm giác bị tin tức tố khống chế, họ chỉ nghĩ Omega mà không có Alpha, cứ dùng thuốc ức chế qua kỳ phát tình thì cuối cùng sẽ bị rối loạn tin tức tố mà chết.

Ba tôi định nói gì đó rồi lại thôi, cầm lấy hành lý trên tay tôi. "Vậy giờ... nhà mình đâu có bằng nhà họ Bùi, con bảo ta phải làm sao đây?"

Tôi vội vã đi xuống lầu, vừa đi vừa nói: "Có gì mà phải lo. Vẫn câu nói đó thôi, cứ từ chối là được. Chuyện liên hôn phải dựa trên tinh thần tự nguyện chứ? Con không nguyện ý, lẽ nào anh ta dám bắt cóc con chắc?"

 

back top