Ngày tháng thong thả trôi qua, xuân sang tiết trời dần ấm áp. Tiêu Hành mỗi sáng thức dậy, "động tĩnh" bên dưới ngày càng lớn, ánh mắt nhìn vào cổ ta cũng ngày càng rực cháy.
Ta đang định bụng có thể quay về phòng mình ngủ được rồi. Ngày nọ tỉnh giấc, ta theo thói quen định bước qua người hắn để xuống giường, hắn đột nhiên chạm vào bắp chân ta. Ta nhất thời không đứng vững, ngồi thụp xuống đùi hắn, đôi bàn tay theo đà chống lên lồng n.g.ự.c săn chắc nọ.
Lồng n.g.ự.c hắn phập phồng một cách nhạy cảm, thuận thế siết lấy vòng eo thon của ta. Ta run lên, cảm nhận được vật cứng đang dần lộ rõ ở phía dưới. Theo bản năng định đứng dậy nhưng lại bị hắn giữ chặt lấy eo.
"Ngươi định làm gì?" Hắn nhìn chằm chằm vào ta, ánh mắt vô tình lướt qua làn môi, vô thức nuốt nước miếng. "Đã hứa tạ lễ, khi nào ngươi mới thực hiện? Ta thấy hay là hôm nay luôn đi?"
Hắn hếch hông một cái, hơi thở ta nghẹn lại, mặt nóng bừng: "Buông ta ra!"
Hắn nắm lấy bàn tay đang vùng vẫy của ta, dẫn dụ đầu ngón tay ta chạm vào rãnh ngực, rồi chậm rãi trượt xuống theo những đường nét cơ bắp săn chắc, cuối cùng dừng lại ở vùng bụng dưới.
Ánh mắt hắn thâm trầm, ẩn chứa dục vọng, cất lời trêu chọc: "Sợ cái gì? Ngươi là thê tử của bản vương, làm Vương phi lâu như vậy, cũng đến lúc thực hiện nghĩa vụ rồi chứ..."
Hắn nhìn đôi gò má ửng hồng của ta, vô thức siết chặt vòng eo, ngẩng đầu hơi há miệng muốn dán lên môi ta. Giây tiếp theo, ngoài cửa vang lên tiếng đánh nhau. Tạ Lâm và Tô Hi Trình đã tới.
Khi bọn họ và người của Tiêu Hành đang giương cung bạt kiếm, ta xuất hiện từ sau lưng Tiêu Hành. Hai người đối diện lập tức lo lắng gọi tên ta: "Tiểu Vân!"
Ta không chút do dự, chậm rãi bước về phía họ. Tiêu Hành hoảng loạn, chộp lấy cổ tay ta: "Quay lại! Ngươi định đi đâu?"
Ta thản nhiên ngoái đầu: "Vương gia lừa ta lâu như vậy, chắc cũng chơi đủ rồi chứ!"
Sắc mặt hắn trắng bệch: "Ngươi khôi phục ký ức rồi? Từ khi nào..."
Ta gạt tay hắn ra, đi về phía hai người kia. Mọi chuyện rốt cuộc cũng nên có một kết thúc.