Khi mở mắt ra lần nữa, ta thấy mình đang ở trong một ngôi miếu đổ nát. Tay chân đều bị trói chặt. Đầu óc choáng váng, trong lòng dâng lên cảm giác buồn nôn.
"Tiểu Vân, đệ không sao chứ?"
Ta ngước mắt, bắt gặp đôi mắt lo âu, trong trẻo của Tô Hi Trình. Hắn bị trói bên cạnh ta, khẽ khàng hỏi han. Ta cảm nhận được phía sau đầu một mảng ẩm ướt, cổ họng khô khốc: "Không sao."
Khóe môi Tô Hi Trình bầm tím, rách da, y phục lấm lem cát bụi và cỏ vụn. Hắn tranh thủ lúc tên cướp trọc đầu đang ngủ gật, lén lút nỗ lực cởi trói cho ta.
Dư quang của ta chợt nhận ra chân phải của hắn rũ xuống một cách bất thường. Ta lập tức nhíu mày: "Chân huynh gãy rồi?"
Chân đã gãy thì chạy kiểu gì? Hắn khựng lại, im lặng gật đầu.
"Bọn chúng đều là kẻ luyện võ, người đông thế mạnh, chúng ta đánh không lại đâu, vả lại chân ta đã gãy... Đợi lát nữa dây thừng cởi ra, đệ hãy chạy trước, rồi tìm người đến cứu ta."
Ta nhìn chằm chằm vào đôi hàng mi dài rũ xuống của hắn. Ánh mắt phức tạp, hồi lâu không nói gì. Ta mà đi, ngươi chỉ còn con đường c.h.ế.t thôi, Tô Hi Trình.
Đến nút thắt cuối cùng, tên cướp còn lại đi vào. Hắn nhe hàm răng vàng khè cười lớn: "Không ngờ Tô gia lại nhát gan thế, dễ dàng đồng ý như vậy, biết thế ta đã đòi thêm tiền rồi."
Bọn chúng hâm rượu ăn mừng sớm. Một tên uống say khướt, vô tình liếc thấy chúng ta. Gương mặt say xỉn hiện lên nụ cười dâm đãng quái dị. Tên răng vàng sờ lên mặt Tô Hi Trình: "Da dẻ mịn màng thật, chẳng khác gì đàn bà, lão già họ Tô chỉ bảo cần người, chứ không bảo lấy xác c.h.ế.t hay người sống."
Hắn thô bạo nâng cằm Tô Hi Trình lên: "Vậy ta sẽ trả cho lão một cái xác bị cưỡng gian đến chết, cho lão mở mang tầm mắt." Gã nhe răng cười, ưỡn người chuẩn bị tháo thắt lưng.
Tô Hi Trình là một thiếu gia tôn quý, sao chịu nổi sự nhục nhã này. "Cút đi!" Hắn lập tức cắn mạnh vào hổ khẩu của tên cướp. Gã răng vàng tát hắn một cú trời giáng: "Được ông đây để mắt tới là phúc phận của ngươi, đồ không biết điều."
Gã tức tối lấy ra một bình thuốc, ép Tô Hi Trình nuốt xuống, còn định đá vào chân đau của hắn. Ta hốt hoảng, chui ra từ sau lưng Tô Hi Trình, đỡ thay hắn cúi đá đó. Gương mặt ta đau đớn đến vặn vẹo trong thoáng chốc, nhưng ta nhanh chóng túm chặt lấy chân gã cướp.
"Ngươi đừng chạm vào huynh ấy! Huynh ấy không phải con ruột Tô gia, ta mới đúng là con ruột!" Ta ngước đầu nhìn trừng trừng tên cướp, "Ta có thể thay thế huynh ấy!"