Người thanh cao như Tô Hi Trình, nếu bị nhục nhã, vạn nhất phát điên thì biết làm sao. Tô Hi Trình bên cạnh sững sờ nhìn ta, nhất thời không kịp phản ứng. Trái lại, tên cướp khi nhìn thấy mặt ta thì mắt sáng lên.
"Ồ, bảo vệ hắn dữ vậy sao. Ngươi thích hắn à? Đoạn tụ, hay là huynh đệ loạn luân? Thú vị đấy."
Hắn dùng mũi chân thô bỉ di di lên m.ô.n.g ta, cúi người sát lại gần, cười dâm: "Nhưng mà, tướng mạo ngươi đúng là hợp khẩu vị ông đây hơn, vậy ta sẽ chơi ngươi trước, rồi mới tới hắn."
Hơi thở từ miệng gã hôi thối nồng nặc, bàn tay bắt đầu tùy ý nhào nặn thắt lưng ta.
"Tiểu Vân!" Tô Hi Trình lo lắng gọi khàn cả giọng, bị tên cướp trọc đầu còn lại thấy phiền phức mà nhét giẻ vào miệng, sau đó gã đó lẩm bẩm chê ghê tởm rồi chạy ra ngoài tránh mặt.
Ta giả vờ sợ hãi, vừa lùi lại vừa liên tục dẫn dụ gã về phía đống lửa... Cho đến khi lùi vào góc tường, ta ép ra những giọt nước mắt bất lực, thân hình khẽ run rẩy.
Tên răng vàng cười càng đắc ý, đè nghiến ta dưới thân. Vào khoảnh khắc gã vục đầu vào hõm cổ ta, ta lập tức đập nát bát rượu vớ được, dồn lực hai chân lật ngược gã lại, dùng đôi tay đầy sức mạnh đ.â.m mảnh sành vào nhãn cầu gã.
Gã đàn ông gào thét đau đớn, định hất văng ta ra. Ta sợ gã gọi đồng bọn, mặc kệ nỗi đau từ mảnh sành cứa sâu vào lòng bàn tay, vớ lấy một mảnh khác đ.â.m mạnh vào cổ họng gã. Hắn lập tức im bặt, m.á.u bẩn chảy lênh láng.
Tên trọc đầu nghe động tĩnh chạy vào, chỉ thấy một người sống và một cái xác. Hắn bóp cổ Tô Hi Trình, tức lồng lộn: "Còn một đứa nữa đâu?"
Giây tiếp theo, ta từ phía sau dùng dây thừng siết lấy cổ hắn, dùng hết sức bình sinh kéo mạnh về sau. Hắn chống trả kịch liệt, bàn tay vốn đã bị thương của ta càng thêm tồi tệ, gần như không giữ nổi sợi dây thừng.
Đúng lúc ta sắp kiệt sức, Tô Hi Trình kịp thời nắm lấy đầu dây bên kia, hai chúng ta hợp lực, kẻ kéo trên người ghì dưới, siết chặt không buông. Tên cướp cuối cùng cũng đứt hơi.
Ta nghỉ ngơi một lát, lẳng lặng kéo hai cái xác ra khỏi miếu, rồi đi ra bờ suối rửa ráy, lấy ít nước mang về. Quay lại thì thấy Tô Hi Trình mặt đỏ bừng, thần trí mê muội. Ta vội vàng chạy tới, vỗ nhẹ vào mặt hắn: "Này, Tô Hi Trình, huynh sao vậy?"
Hắn nắm ngược lấy tay ta, lòng bàn tay nóng rực, nheo mắt lại, gò má vô thức cọ sát vào tay ta. Ta nhíu mày. Hắn ngước nhìn ta với đôi mắt ướt át, giọng nói trầm khàn đầy từ tính: "Tiểu Vân..."
Ta khựng lại, nhìn thấy dưới hạ bộ của hắn đã nhô lên một đường cong rõ rệt. Chết tiệt, gã kia cho hắn uống thuốc k.í.c.h d.ụ.c sao?