Kiếp trước, ta là một kẻ phản diện u ám, người người chán ghét.

Chương 8

Mời các bạn CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/6VHDA5LGJj

Ưng Tỷ Comics xin chân thành cảm ơn!

Ta lạnh lùng rút tay lại, quay mặt đi đầy cứng rắn: "Ngươi tự mình giải quyết đi."

Dứt lời ta xoay người, nhưng lại bị kéo nhẹ lấy vạt áo. Lực không mạnh nhưng khiến ta đứng chôn chân tại chỗ.

Tô Hi Trình ngước nhìn ta, gương mặt ôn nhu như ngọc nhuộm một tầng đỏ ngượng ngùng: "Ta... ta không còn sức..."

Ta mím môi, sau đó nửa quỳ xuống, ghé mặt lại gần hắn. Hơi thở hắn nghẹn lại, yết hầu chuyển động mạnh. "Sao vậy, Tiểu Vân?"

Ta bóp cằm hắn: "Há miệng."

Hắn nhìn ta một lúc rồi ngoan ngoãn há miệng. Ta xem qua mặt lưỡi, lại bắt mạch cho hắn.

Kiếp trước ta thường xuyên bị ám toán, những triệu chứng này ta quá quen thuộc. "Huynh uống phải hỗn hợp của rất nhiều loại thuốc, nhuyễn cốt tán, thuốc k.í.c.h d.ụ.c loại mạnh... không giải, xác suất cao là sẽ chết."

Mỗi câu ta nói ra, ánh mắt Tô Hi Trình lại thêm phần tuyệt vọng. Hắn nhìn ta cầu khẩn. Ta nhìn hắn hồi lâu, ngay khi hắn tự ghét bỏ bản thân mà cúi đầu, buông vạt áo ta ra, thì giây tiếp theo, ta đã cởi bỏ lớp y phục che chắn nơi thắt lưng hắn.

Tô Hi Trình toàn thân run rẩy. Hắn không thể khống chế được mà nhìn chằm chằm vào sườn mặt ta, hơi thở ngày càng nặng nề dưới động tác vụng về của ta. Hơi nóng phả vào hõm cổ ta mang theo cảm giác buồn nhột khó tả.

Ta cau mày, muốn kết thúc thật nhanh, bàn tay gia tăng lực đạo, khi đầu ngón tay có vết chai vô tình lướt qua một điểm, hắn rùng mình, đột ngột cong người, đôi môi nóng bỏng vô tình chạm vào vành tai ta.

Ta chưa kịp làm gì thì Tô Hi Trình đã lùi lại trước. Ánh mắt hắn hoảng loạn, đuôi mắt ửng đỏ: "Mạo... mạo phạm rồi."

Ta dừng động tác, cổ tay đã mỏi nhừ tê dại, xem ra chỉ thế này là không đủ... Ta ngước mắt, nhìn sâu vào mặt Tô Hi Trình. Hắn là người Tạ Lâm yêu, ta tuyệt đối không để hắn chết.

Tô Hi Trình không chịu nổi ánh mắt của ta, hơi thẹn quá hóa giận mà nghiêng mặt đi không dám nhìn, nhưng quay đầu lại bắt gặp tượng Quan Âm thánh khiết, liền nhắm nghiền mắt lại. Ta xé một dải lụa từ y phục, che mắt hắn lại.

"Tiểu Vân?" Hắn nghi hoặc bất an gọi ta. Ta không đáp lời.

Dần dần, trong ngôi miếu hoang vắng vang lên tiếng ma sát của y phục và tiếng nước nhớp nháp từ những ngón tay.

Tô Hi Trình đại khái đã nhận ra điều gì đó, hơi thở hắn dồn dập, toàn thân càng thêm nóng bỏng. Sắc đỏ nơi vành tai không thể khống chế, nhanh chóng lan đến xương quai xanh.

Không khí trong miếu nóng bức vô cùng, cho đến khi bên tai vang lên một tiếng rên rỉ trầm đục đầy ức chế.

 

back top