Mời các bạn CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/6VHDA5LGJj
Ưng Tỷ Comics xin chân thành cảm ơn!
Hạ Tranh kiểm tra định vị và lịch sử giao dịch của Nguyễn Tiễn trong nửa năm qua. Mọi thông tin đều bình thường. Một tháng trước, cậu bắt đầu lui tới các cửa hàng mẹ và bé thường xuyên. Trong camera giám sát, Nguyễn Tiễn dựa vào cửa sổ, gương mặt rạng rỡ nụ cười, từng lần một lướt nhìn những bộ quần áo nhỏ xíu. Cậu đã rất mong chờ đứa trẻ này ra đời.
Hạ Tranh mất kiểm soát cảm xúc, đập phá phòng giám sát, giữa đống hỗn độn được mẹ Hạ đưa về nhà. "Chuyện gì mà khiến con phải nổi trận lôi đình như thế?" Mẹ Hạ ngồi ở ghế sau, định tâm sự với con trai. Hạ Tranh lại quay mặt đi, không chịu đáp lời, hồi lâu sau mới nói: "Nguyễn Tiễn sảy thai rồi." Anh không nói cho mẹ biết nguyên nhân sảy thai.
Mẹ Hạ ngạc nhiên một chút: "Sảy thì sảy thôi, đứa bé đó không có duyên với nhà họ Hạ chúng ta. Danh tiếng của con cũng đã ổn định rồi, vừa hay mấy ngày tới đi làm thủ tục ly hôn đi."
"Con không muốn ly hôn." Hạ Tranh im lặng cúi đầu.
Mẹ Hạ trợn tròn mắt, tiếng gào nhọn hoắt đ.â.m thủng màng nhĩ: "Con thật sự định thủ tiết bên cạnh cái Omega cấp thấp đó cả đời sao? Con để người ta đánh giá chúng ta thế nào?"
"Lúc trước con hứa với mẹ thế nào? Nói là sau ba năm danh tiếng ổn định sẽ ly hôn!"
Hạ Tranh cúi đầu, giọng trầm xuống: "Con yêu cậu ấy."
"Con!" Mẹ Hạ chỉ vào anh, định mắng mà không nói nên lời, nghẹn đắng ở cổ, "Mẹ thấy con thật sự bị ma ám rồi."
"Cứ coi như là vậy đi." Một câu nói không chút cảm xúc của Hạ Tranh lại lần nữa châm ngòi cho mẹ Hạ.
Tối đó, mẹ Hạ sợ anh lại nổi điên làm ra chuyện gì mất mặt nên đã cưỡng ép bắt anh về nhà. Là người nhà chồng của Nguyễn Tiễn, không một ai vì sự ra đi của đứa trẻ này mà buồn bã. Đến giờ cơm tối, cha Hạ ở dưới bàn đá mạnh vào bắp chân Hạ Tranh, trợn mắt quát: "Đi bưng sữa cho mẹ con đi! Chưa kịp ăn cơm đã bị con chọc tức đi rồi."
Hạ Tranh thở ra một hơi, bưng sữa lên lầu. Trong phòng không có người, anh đi thẳng qua đặt ly sữa lên bàn, mắt chợt liếc thấy lọ thuốc ức chế trên bàn trang điểm. Nó đã dùng hết một nửa. Hạ Tranh cầm lọ thuốc lên xem xét, liền chú ý đến dòng chữ nhỏ phía dưới: Tác dụng phụ sẽ dẫn đến rối loạn chức năng nhận diện tin tức tố, không nhạy cảm với tin tức tố trên cơ thể mình, thuốc mạnh có thể gây ảo giác.
Một tiếng rầm vang lên, cửa bị đẩy ra, người đi vào khựng lại ở cửa. Hạ Tranh giơ lọ thuốc lên, lạnh giọng chất vấn: "Đây là cái gì?" Ánh mắt anh u tối như đầm sâu lặng lẽ, dường như chỉ cần một chút sơ sẩy là sẽ nuốt chửng người trước mặt vào vực thẳm.
Mẹ Hạ cười gượng lùi lại hai bước, không ngờ mình lại bị con trai ruột dọa đến thế này: "Đây là mẹ đưa cho cha con dùng."
"Vậy sao?" Đầu ngón tay Hạ Tranh mơn trớn lọ thuốc, dừng lại ở hai chữ nhỏ "gây ảo giác", "Có phải mẹ đã sớm biết Nguyễn Tiễn mang thai rồi không?"
Chuyện đã bại lộ, mẹ Hạ dứt khoát không che giấu nữa, ngẩng cao đầu lý sự: "Mẹ chính là chướng mắt Nguyễn Tiễn, mẹ chính là muốn con ly hôn. Nhà họ Nguyễn lúc đầu đưa một thứ hàng kém chất lượng đến lừa gạt chúng ta—"
"Nhưng chuyện đó không liên quan đến Nguyễn Tiễn!" Hạ Tranh lớn tiếng ngắt lời bà, đáy mắt đỏ rực. "Tại sao phải đối xử với cậu ấy như thế?" Anh lẩm bẩm, như hỏi người trước mặt, lại như đang chất vấn chính mình.
Thì ra sau khi đánh dấu vĩnh viễn Nguyễn Tiễn, anh đã quên mất đoạn ký ức đó. Tin tức tố trên người Nguyễn Tiễn không phải mùi của kẻ khác, mà là chức năng nhận diện của anh có vấn đề, anh tưởng lầm đó là mùi của người khác. Vì sự đe dọa của thuốc, anh cũng không ngửi thấy tin tức tố của chính mình để lại trên người Nguyễn Tiễn.
...
Rời khỏi nhà họ Hạ, Hạ Tranh dựa lưng vào một gốc cây già xù xì, từ từ ngồi thụp xuống, vùi mặt vào đầu gối, bả vai run lên bần bật, dạ dày cuộn trào, cảm giác tự ghét bỏ bản thân đến tột cùng như muốn nuốt chửng lấy anh. Nhớ lại mỗi lần Nguyễn Tiễn cẩn thận xin anh chút tin tức tố, anh đều lạnh lùng từ chối, mỗi lần mang lòng hoài nghi kể khổ với anh em rằng Nguyễn Tiễn bị kẻ khác đánh dấu... Chính tay anh đã gây ra sự mất mát của đứa trẻ này.
Trong đầu hiện lên gương mặt mỉm cười của Nguyễn Tiễn, dù rất nhớ nhung nhưng anh không còn mặt mũi nào gặp lại cậu. Đứa bé mà anh từng mở miệng nhục mạ là "dã chủng, không đáng được sinh ra", chính là cốt nhục của anh.
Bóng chiều mịt mù, xe cộ trên đường đông đúc, Hạ Tranh không nhớ mình đã cầm chắc vô lăng thế nào, cứ thế nhấn ga, không biết từ lúc nào đã lái xe đến bệnh viện. Lúc mới cưới, anh đã chịu đủ sự chế giễu và hả hê của bạn bè, ai cũng coi thường Nguyễn Tiễn - một thứ phế phẩm, và anh cũng coi thường cậu theo. Hạ Tranh trút hết oán giận lên người Nguyễn Tiễn, hạ thấp và sỉ nhục cậu trước mặt người ngoài, dường như làm vậy có thể nâng cao vị thế của mình. Đối mặt với tính khí của anh, Nguyễn Tiễn luôn nở nụ cười. Không phải anh không yêu Nguyễn Tiễn, chỉ là tình yêu này bị chôn giấu quá sâu, lại được phát hiện quá muộn màng.
...
Bác sĩ điều trị của Nguyễn Tiễn vừa từ phòng bệnh đi ra, Hạ Tranh nén giọng hỏi: "Bác sĩ, cậu ấy thế nào rồi?"
"Tình hình không ổn định lắm." Bác sĩ lắc đầu. Nguyễn Tiễn vốn đã bị thương nặng, cảm xúc lại quá mãnh liệt, điều trị bằng thuốc không còn tác dụng lớn, chỉ có thể từ từ tẩm bổ.
Hạ Tranh nhẹ chân nhẹ tay bước vào phòng bệnh, đóng cửa lại, ngăn cách ánh sáng ngoài hành lang. Trong phòng tắt đèn, Nguyễn Tiễn nhắm mắt, lông mi run rẩy, nhịp thở rất không ổn định, những cơn ác mộng lặp đi lặp lại khiến cậu phát ra những tiếng rên rỉ nghẹn ngào. Hạ Tranh đưa tay ra định chạm vào nhưng cuối cùng lại rụt tay về. Nếu Nguyễn Tiễn tỉnh dậy thấy anh, e là lại có một trận mất kiểm soát kịch liệt nữa.
Hạ Tranh dựa bên ngoài phòng bệnh, vừa rút điếu thuốc ra, mắt vô tình liếc thấy tấm biển "Cấm hút thuốc" liền thu lại. Cảm xúc dồn nén trong lòng khiến anh không biết trút vào đâu, không biết phát tiết thế nào. Anh thức trắng đêm, ánh mắt thường xuyên hướng về phía phòng bệnh.
Cân nặng của Nguyễn Tiễn sụt giảm nghiêm trọng, tình trạng sức khỏe sa sút thảm hại. Hạ Tranh hỏi người làm trong nhà những món Nguyễn Tiễn thích, người làm im lặng suy nghĩ hồi lâu cũng không biết Nguyễn Tiễn thích ăn gì. Anh dành cả buổi chiều để hầm canh bổ dưỡng, dặn tài xế mang đến cho cậu.
Tài xế xách hộp cơm không quay về. "Uống hết rồi sao?" Hạ Tranh hỏi. Tài xế ánh mắt né tránh, giọng ngập ngừng: "Nguyễn tiên sinh nghe nói canh là do ngài hầm, liền đổ hết đi luôn, tôi cản không được..."
Đám côn trùng bay vo vo bên tai, Hạ Tranh cố gắng duy trì sự bình tĩnh, rút bật lửa ra mấy lần đều không cháy. Anh dứt khoát thu t.h.u.ố.c lá lại, cụp mắt dặn tài xế, giọng thản nhiên: "Vậy thì bảo đầu bếp làm món khác." Tài xế gật đầu rời đi.
Đầu bật lửa nóng rẫy nắm trong lòng bàn tay, anh như không thấy đau dù lòng bàn tay đã nổi mụn nước. Hạ Tranh ngơ ngác cúi đầu nhìn, đón gió lạnh lẩm bẩm: "Không thích uống canh sao... Vậy sau này tôi làm món khác."
