OMEGA CẤP THẤP ĐƯỢC NUÔI DƯỠNG Ở NÔNG THÔN PHẢI THAY EM ÚT LIÊN HÔN VỚI ALPHA LẠNH LÙNG

Chương 5

Mời các bạn CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/6VHDA5LGJj

Ưng Tỷ Comics xin chân thành cảm ơn!

Sáng hôm sau, ánh nắng ban mai rực rỡ, Hạ Tranh dày mặt ngồi trong phòng bệnh gọt táo cho Nguyễn Tiễn. Nguyễn Tiễn nén cơn thôi thúc muốn rút kim truyền dịch để bỏ đi, khàn giọng nói: "Nếu không có việc gì thì đừng ở lại đây nữa."

Hạ Tranh như không nghe thấy, tự mình gọt một miếng táo đã gọt vỏ, dùng tăm xiên đưa đến trước mặt cậu. Nguyễn Tiễn không há miệng, Hạ Tranh không nhúc nhích, hai người cứ thế giằng co, không ai mở lời. Hồi lâu sau, Nguyễn Tiễn trùm chăn kín mít, phát ra tiếng khóc nghẹn ngào vỡ vụn: "Anh đi được không? Cả đời này tôi cũng không muốn nhìn thấy anh nữa..."

Căn phòng chỉ còn lại tiếng nức nở và tiếng "sột soạt" nhỏ khi gọt táo. Ánh mắt Hạ Tranh đờ đẫn, anh gọt bỏ gần hết ruột táo, cắt vào tay cũng không nhận ra. Mãi sau, quả táo trong tay bị gọt thành một cái lõi dính đầy máu, Hạ Tranh lau khô tay, dọn sạch vết máu, gọt lại một quả táo vuông vức đặt bên giường cậu. Anh đẩy cửa rời đi, thế giới yên tĩnh rồi. Hạ Tranh luôn giỏi im lặng, dùng sự bình thản đối diện với sự sụp đổ và lời nguyền rủa của Nguyễn Tiễn, chỉ có như vậy, anh mới không đến mức quá thảm hại.

Nửa đêm quay lại phòng bệnh, Nguyễn Tiễn đã ngủ rồi, cậu ngủ vẫn rất không yên ổn, luôn phát ra tiếng gọi đau đớn trong mơ. Quả táo bên giường đã được động qua, nhưng đã bị oxy hóa. Hạ Tranh lặng lẽ đi ra ngoài, đầu ngón tay vừa chạm vào tay nắm cửa, Nguyễn Tiễn đang chìm trong mộng bỗng lầm bầm nói mớ.

"Bé con... bé con..." Giọng cậu không rõ ràng, nhưng Hạ Tranh nghe thấy rất rõ.

Nguyễn Tiễn dường như đã đổ bệnh rồi, đôi mắt c.h.ế.t lặng luôn nhìn ra ngoài cửa sổ. Người qua kẻ lại, lá cây, gió chiều, dường như tất cả không liên quan gì đến cậu. Ánh đèn phòng bệnh luôn mờ ảo, cậu giống như một con chim bị nhốt ở đây, không muốn liên lạc với thế giới bên ngoài nữa. Bác sĩ nói cậu bị sang chấn tâm lý, kèm theo trầm cảm nặng, sự ra đi của đứa trẻ là cọng rơm cuối cùng làm gục ngã cậu.

Hạ Tranh dồn hết sức dỗ dành cho cậu vui, liên lạc với bạn bè của Nguyễn Tiễn để cậu có người tâm sự, nhưng lại phát hiện Nguyễn Tiễn đến bạn bè cũng không có. Sau đó, Hạ Tranh đưa cậu về nhà. Mỗi ngày chăm sóc cậu ăn cơm, đi ngủ, trước khi ngủ chuẩn bị sẵn nước tắm, rửa sạch mệt mỏi cho cậu. Anh giống như đang chăm sóc một búp bê vải có sự sống, từng chút một vá víu lại những mảnh vải rách rưới, đắp lên những vết sẹo xấu xí, che đi quá khứ thối nát.

Anh hết lần này đến lần khác dựa vào người cậu, hôn lên khóe môi cậu. "Nguyễn Nguyễn, anh yêu em, anh sẽ luôn yêu em. Hãy tha thứ cho sự tồi tệ và khốn nạn trước đây của anh, anh sẵn sàng chăm sóc em thật tốt, bắt đầu lại từ đầu."

Nguyễn Tiễn được anh chăm sóc gần nửa năm, bệnh tình có chuyển biến tốt, cậu không còn từ chối lòng tốt của Hạ Tranh nữa, bắt đầu chủ động đón nhận, đáp lại lời bày tỏ tình yêu hết lần này đến lần khác của anh: "Em cũng yêu anh." Hạ Tranh mỉm cười.

Cảnh tượng trước mắt đột ngột chuyển đổi. Nguyễn Tiễn mặc một bộ đồ trắng, khóe môi nhếch lên, sau lưng cậu là vực thẳm vạn trượng, trong lòng ôm một đứa bé không còn sức sống, đứa bé co thành một cục, mặt tím tái, bỗng chốc hóa thành một vũng máu. Nguyễn Tiễn chìm trong đau khổ và tự trách, gương mặt vặn vẹo, mất kiểm soát ngả người ra sau. Hạ Tranh rất muốn giữ lấy cậu, ra sức lao tới nhưng chỉ bắt được một góc áo của cậu.

"Nguyễn Nguyễn... đừng rời bỏ anh!"

Anh giật mình tỉnh giấc từ trong mơ, bên cạnh là một khoảng lạnh lẽo. Thì ra Nguyễn Tiễn đã rời đi từ ngày xuất viện rồi. Người bị trầm cảm nặng cũng không phải Nguyễn Tiễn, mà là anh.

Anh xuống giường, bật đèn. Đồ đạc trong phòng bị anh phát điên đập phá tan tành vào ban ngày, khắp nơi là đống hỗn độn, không người giúp việc nào dám vào dọn. Dưới ánh đèn, sắc mặt anh vàng võ, quầng thâm dưới mắt hiện rõ, đôi má hóp lại, do không ăn uống tử tế trong thời gian dài nên cơ thể đã bị tàn phá đến cực hạn. Hạ Tranh không còn phân biệt được mình đang dùng cách này để chuộc lỗi hay thật sự không thể kiểm soát được bệnh tình đang trầm trọng hơn. Anh cười một cách vô lực, nghĩ rằng dáng vẻ này của mình chắc chắn Nguyễn Tiễn sẽ không bao giờ quay lại nhìn nữa.

Mẹ Hạ sốt ruột lau nước mắt mỗi ngày, mắt sưng húp như hạt hồ đào, hét lớn với cha Hạ: "Tôi chỉ có một đứa con trai này thôi, nó mà có chuyện gì thì tôi sống sao nổi..." Cha Hạ im lặng uống hết ly rượu này đến ly rượu khác.

Người mượn rượu giải sầu không chỉ có cha Hạ, mà còn có Hạ Tranh. Ban đầu anh uống rượu hàng ngày, say khướt giữa ranh giới sống c.h.ế.t và tỉnh táo, dùng chất lỏng ấy để rửa sạch sự hối hận trong lục phủ ngũ tạng. Anh nghĩ rằng, đợi khi mình rửa sạch bản thân, Nguyễn Tiễn sẽ quay về thôi. Mẹ Hạ muốn chuyển nhà, nhưng Hạ Tranh nhất quyết không chịu. Căn nhà này đầy hơi thở sinh hoạt của Nguyễn Tiễn, anh luôn tin rằng sớm muộn gì cậu cũng sẽ quay lại.

Nguyễn Tiễn sau khi xuất viện thuê một căn hộ trong nội thành. Dù Hạ Tranh đã phong tỏa tin tức cậu sảy thai, nhưng khó tránh khỏi có kẻ làm rò rỉ. Mấy tháng sau, cha mẹ Nguyễn gọi điện bảo cậu về nhà cũ một chuyến. Cậu cầm điện thoại, lòng đầy cảm xúc hỗn tạp. Trận bão tố này sớm muộn gì cũng phải đến.

Trong nhà cũ, người giúp việc đã bị cho nghỉ, Nguyễn Sơ Lâm đi ở nhờ nhà bạn, cha Nguyễn ngồi ở vị trí chủ tọa, im lặng uống trà. Nguyễn Tiễn chỉ cảm thấy trái tim như muốn nhảy khỏi lồng ngực. "Cha." Nguyễn Tiễn rụt rè gọi một tiếng.

Cha Nguyễn không đáp lại, im lặng hồi lâu mới khinh miệt một tiếng: "Anh còn nhận người cha này sao? Chuyện lớn như vậy mà không thèm nói với chúng tôi một lời."

Nguyễn Tiễn cúi đầu, cơn đau chưa hồi phục hoàn toàn vẫn âm ỉ trong cơ thể. Mẹ Nguyễn nắm lấy tay cậu, hơi có ý trách móc: "Nguyễn Tiễn... chúng tôi cũng là vì lo cho anh. Anh là một Omega, tính tình lại nhút nhát thế này, đi đâu cũng dễ bị bắt nạt. May mà mấy năm nay có Tranh nhi che chở, anh cũng không phải chịu quá nhiều khổ sở."

Thấy Nguyễn Tiễn không trả lời, sắc mặt mẹ Nguyễn trầm xuống vài phần: "Vợ chồng trẻ có gì mà không vượt qua được, con cái mất rồi sẽ lại có, lẽ nào định nắm lấy cái tai nạn đó để không buông cả đời sao?"

"Không phải tai nạn." Nguyễn Tiễn siết chặt vạt áo, mắt cay xè, cảnh vật trước mắt bắt đầu mờ đi, "Đứa trẻ này đáng lẽ có thể phát triển khỏe mạnh..."

"Được rồi!" Cha Nguyễn đập bàn một cái, ngắt lời cậu. Sự uất ức lần nữa bị Nguyễn Tiễn nuốt vào bụng cùng với nước mắt. Cha Nguyễn lạnh lùng lườm cậu một cái, "Bất kể thế nào, hôn nhân không được ly, nhà họ Nguyễn và nhà họ Hạ còn có hợp tác."

Tranh nhi... Nguyễn Tiễn... Cha mẹ gọi tên Hạ Tranh còn thân thiết hơn cả đứa con ruột như cậu. Có đôi khi cậu thật sự nghi ngờ mình là đứa trẻ cha mẹ tùy tiện nhặt được ven đường.

"Tôi sẽ nói rõ với anh ta."

Cha mẹ Nguyễn lúc này mới hài lòng: "Nghe nói Hạ phu nhân gần đây đang tìm anh, vợ chồng là đầu giường cãi nhau cuối giường hòa, anh hãy nói với Hạ Tranh vài câu lọt tai, cuộc hôn nhân này đâu phải nhất thiết phải ly."

 

 

back top