SAU KHI TRỞ THÀNH BẢO BỐI TRONG LÒNG ÔNG CHỦ CÔNG TY ĐỐI THỦ, TRA NAM LẠI DÂNG CẢ CÔNG TY, Q/U/Ỳ GỐI CẦU XIN TÔI THA THỨ

Chương 3

Mời các bạn CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/6VHDA5LGJj

Ưng Tỷ Comics xin chân thành cảm ơn!

 

Tôi thay quần áo xong ở phòng khách, vừa định đi ra thì đụng phải Hạ Mạc Bạch đang đẩy cửa bước vào. Hắn khóa trái cửa, đứng chắn trước mặt tôi: "Cậu đầu quân cho Phó Thiếu Khanh là muốn trả thù tôi, hay muốn trả thù Mộc Xán?"

Biểu cảm của tôi không một chút gợn sóng: "Anh nghĩ nhiều rồi. Anh ấy cứu tôi, tôi nhất định phải báo đáp anh ấy."

Hắn lạnh giọng hừ một tiếng: "Báo đáp? Cậu là con ch.ó của tôi, báo đáp thế nào phải do tôi quyết định, mạng của cậu cũng do tôi quyết định."

Hắn bóp lấy cổ tôi, từ từ gia tăng lực đạo. Mặt tôi đỏ bừng nhưng không hề phản kháng, mặc kệ hắn xử trí. Bố mẹ tôi đều là những kẻ bài bạc, sau khi nợ nần chồng chất thì cao chạy xa bay. Hắn đã cứu vớt tôi vào lúc tôi khốn khổ nhất. Hắn nói, tôi rất giống người mà hắn đang tìm kiếm. Hắn tài trợ tôi học đại học, sắp xếp cho tôi vào tập đoàn Hạ thị để bồi dưỡng. Không có hắn tôi chỉ là con chuột dưới cống rãnh, tôi coi hắn là toàn bộ mạng sống của mình.

Lúc nhát d.a.o đó đ.â.m về phía hắn, tôi đã không chút do dự chắn phía trước. Vậy mà hắn lại đẩy phắt tôi ra, đi ôm lấy Mộc Xán đang ngất xỉu. Nghĩ đến đây, tôi không kìm được mà cười khổ, nhưng nụ cười đó lại càng kích động cơn giận của Hạ Mạc Bạch.

"Đánh trả đi chứ? Sao không đánh trả? Hóa ra cậu cũng biết cậu có lỗi với tôi, vậy sao còn chưa cút về Hạ gia đi?"

Tôi vẫn không phản ứng. Ánh mắt Hạ Mạc Bạch tối sầm lại, tăng thêm lực tay. Tôi nhắm mắt lại, bình thản đón nhận sự phán xét của hắn.

"Rầm" một tiếng, cửa phòng bị tông gãy. Phó Thiếu Khanh buông tay, tôi ngã xuống đất hớp lấy hớp để không khí. Phó Thiếu Khanh lao vào đỡ tôi dậy, xót xa chạm vào vết hằn đỏ trên cổ tôi. Anh nhìn Hạ Mạc Bạch với ánh mắt sắc lẹm: "Hạ Tổng, dám động vào người của tôi thì cậu phải chuẩn bị tâm lý trả giá đi."

Hạ Mạc Bạch vốn nhìn thấy vết đỏ trên cổ tôi đã thoáng chút áy náy, vừa nghe lời Phó Thiếu Khanh ánh mắt lại trở nên lạnh lẽo: "Theo anh ba tháng, đã thành người của anh rồi sao?"

Phó Thiếu Khanh lạnh giọng nói: "Tôi cứu mạng em ấy, em ấy chính là người của tôi. Kẻ suýt hại c.h.ế.t em ấy không có tư cách chất vấn mối quan hệ của chúng tôi."

Hạ Mạc Bạch không biết phản bác thế nào, lườm tôi một cái rồi quay người rời đi. Phó Thiếu Khanh bế tôi lên, nhìn tôi với ánh mắt "rèn sắt không thành thép": "Lần sau còn thế nữa là phải đánh trả, mạng của em giờ là của tôi đấy."

 

back top