Phó Thiếu Khanh cố ý nhường một dự án đấu thầu cho Hạ gia. Anh biết rõ dự án này không thể thành công, cố tình giăng một cái bẫy cho Hạ gia. Mộc Xán chủ trì cuộc đấu thầu còn vênh váo tranh công với Hạ Mạc Bạch. Tôi cười mà không nói.
Vài ngày sau, Hạ Mạc Bạch vậy mà lại hẹn gặp riêng tôi. Phó Thiếu Khanh cực lực phản đối.
"Tôi nhất định phải đi, nhỡ đâu là chuyện liên quan đến dự án đấu thầu thì sao? Hơn nữa tôi và Hạ Mạc Bạch cũng cần có một kết thúc."
Phó Thiếu Khanh cuối cùng cũng đồng ý: "Tôi đưa em đi, tôi sẽ ở phòng bên cạnh đợi em."
Hạ Mạc Bạch đến sớm hơn tôi. Hắn không mặc vest, khí thế quanh thân trông dịu đi rất nhiều. Hắn còn ân cần gắp cho tôi một miếng cá, giống như trước đây vậy: "Tôi bảo đầu bếp làm theo khẩu vị của cậu đấy."
Tôi không động đũa. Bởi vì người thích ăn cá không phải tôi, mà là Mộc Xán. Tôi ghét nhất là ăn cá.
"Hạ Tổng, tìm tôi có chuyện gì?"
Hạ Mạc Bạch nhìn tôi với ánh mắt phức tạp: "Tân Hạ, quay về bên tôi đi."
Tôi nhìn hắn, giọng nói mang theo sự châm biếm: "Lúc tôi trúng đao anh chẳng thèm nhìn lấy một cái, giờ còn có mặt mũi nói ra lời này sao?"
Giọng hắn dịu xuống: "Tôi xin lỗi cậu, cậu..."
"Hạ Tổng," tôi ngắt lời hắn, "Anh lựa chọn Mộc Xán ban đầu là vì anh tưởng cậu ta chính là người anh cần tìm đúng không?"
Mười lăm năm trước, có một thiếu niên đã cứu Hạ Mạc Bạch. Mộc Xán đã mạo nhận thân phận đó. Sắc mặt hắn trở nên âm trầm: "Cậu nhắc đến Mộc Xán làm gì?"
Tôi cười lạnh một tiếng: "Thiếu niên đó dưới xương quai xanh có một vết bớt, Mộc Xán chắc là không có đâu nhỉ?"
Sắc mặt hắn càng khó coi hơn: "Rốt cuộc cậu muốn làm gì?"
Tôi kéo cổ áo xuống, lộ ra vết bớt rõ ràng dưới xương quai xanh. Hạ Mạc Bạch ngẩn người, giọng nói run rẩy: "Cậu là..."
Tiếng của Mộc Xán ngắt lời hắn định nói: "Mạc Bạch ca, vết bớt của cậu ta là giả đấy."
Hạ Mạc Bạch nhíu mày, tầm mắt hắn đảo qua đảo lại giữa tôi và Mộc Xán. Mộc Xán nắm lấy tay hắn, cấp thiết nói: "Mạc Bạch ca, anh quên xuất thân của cậu ta rồi sao, hạng người hạ đẳng như cậu ta làm sao có thể cứu anh được. Hơn nữa giờ cậu ta là người của Phó Thiếu Khanh, làm sao có thể tin lời cậu ta nói được."
Cậu ta đột nhiên nhìn tôi: "Tôi dám lấy cái c.h.ế.t để chứng minh tôi không nói dối, cậu dám không?"
Nói xong, cậu ta cầm con d.a.o ăn cứa vào cổ mình. Đồng tử Hạ Mạc Bạch co rút, giữ c.h.ặ.t t.a.y cậu ta, đoạt lấy con dao. Hắn ôm lấy Mộc Xán, giọng run rẩy: "Tôi tin em, em việc gì phải làm hại chính mình."
Mộc Xán khóc rống lên: "Em sợ anh không cần em nữa."
Hạ Mạc Bạch xoa đầu cậu ta, giọng dịu dàng: "Đừng sợ, đừng sợ."
Hắn nhìn tôi với ánh mắt tàn độc: "Không ngờ cậu lại độc ác như vậy, vì Phó Thiếu Khanh mà cậu dám ly gián tôi và Mộc Xán. Tôi phải dạy cho cậu một bài học, nếu không cậu không biết mình là con ch.ó của ai đâu!"
Dứt lời, một đám đàn ông mặc đen to lớn tràn vào phòng.