SAU KHI TRỞ THÀNH BẢO BỐI TRONG LÒNG ÔNG CHỦ CÔNG TY ĐỐI THỦ, TRA NAM LẠI DÂNG CẢ CÔNG TY, Q/U/Ỳ GỐI CẦU XIN TÔI THA THỨ

Chương 5

Mời các bạn CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/6VHDA5LGJj

Ưng Tỷ Comics xin chân thành cảm ơn!

 

Ngay lúc đám người đó vây quanh tôi, Phó Thiếu Khanh dẫn người xông tới: "Tôi xem ai dám động vào em ấy!"

Anh dắt tay tôi đi ra ngoài. Khi chúng tôi đi ngang qua Hạ Mạc Bạch, hắn nghiến răng nói: "Ôn Tân Hạ, cậu bước ra khỏi phòng này một bước, lần sau gặp lại chúng ta sẽ là kẻ thù."

Tôi thản nhiên liếc hắn một cái, sau đó không quay đầu lại mà theo Phó Thiếu Khanh rời đi. Hạ Mạc Bạch tức giận đá lật cả chiếc bàn.

Ngồi trên xe, Phó Thiếu Khanh kéo áo tôi xuống, vuốt ve vết bớt: "Sao không nói sớm cho Hạ Mạc Bạch biết chính em là người cứu hắn?"

Không ngờ Phó Thiếu Khanh ở phòng bên cạnh cũng nghe thấy cuộc đối thoại của chúng tôi, xem ra anh đã lắp máy nghe lén.

"Tôi không muốn dùng ơn nghĩa để ép buộc hắn, hơn nữa hắn cũng sẽ không muốn tin vào sự thật này đâu. Đường đường là gia chủ Hạ gia lại nợ mạng một kẻ sinh ra ở khu ổ chuột, nói ra cũng chẳng vẻ vang gì."

Phó Thiếu Khanh nheo mắt, giọng điệu lộ vẻ không vui: "Kẻ phân biệt sang hèn dựa vào xuất thân mới thực sự là kẻ hạ đẳng."

Dáng vẻ tức giận của anh làm tôi bật cười: "Phó Tổng đang bất bình vì tôi sao?"

Anh lại khôi phục dáng vẻ cao cao tại thượng đó, nhưng ánh mắt lấp lửng đã phản bội anh: "Em là cấp dưới tôi coi trọng, tôi đương nhiên phải bảo vệ em."

Khi đoàn xe đi đến nơi hẻo lánh thì bị phục kích. Một chiếc xe tải lớn lao về phía chúng tôi. Tôi muốn bảo vệ Phó Thiếu Khanh, nhưng lại bị anh nhanh tay ấn vào lòng. May mà tài xế kỹ thuật điêu luyện, tránh được cú đ.â.m của xe tải, đ.â.m vào dải phân cách bên đường. Chúng tôi nhanh chóng đổi xe dưới sự bảo vệ của vệ sĩ, bình an trở về Phó gia.

Phó Thiếu Khanh kéo tôi vào phòng anh. Vừa vào cửa, anh đã lột áo tôi ra để kiểm tra xem có bị thương không. Xác nhận tôi không sao, anh mới thở phào nhẹ nhõm. Tôi túm lấy áo anh, nghiêm túc nói: "Giờ đến lượt anh để tôi xem có bị thương không nhé."

Ánh mắt anh né tránh, gạt tay tôi ra: "Tôi có bị thương hay không tự mình còn không biết sao?"

Tôi vén áo anh lên, thấy trên lưng anh là một mảng bầm tím lớn. Nỗi day dứt suýt chút nữa nhấn chìm tôi, tôi nghẹn ngào: "Xin lỗi anh."

Anh cười vẻ chẳng quan tâm: "Câu em nên nói là cảm ơn. Hơn nữa tôi đã nói rồi, tôi sẽ bảo vệ em. Tôi tuyệt đối không thất hứa."

 

back top