Hôm nay mặt trời rạng rỡ, ta thong dong tự tại ca hát trên biển.
Lại có người ném trứng gà về phía ta. Thật lòng muốn nhận lắm, nhưng sào huyệt của ta đã sắp không còn chỗ chứa nữa rồi.
"Người lương thiện kia, ngươi cứ giữ lấy mà ăn đi." Ta nói với hắn xong, lại ném quả trứng trả về.
Vẻ mặt hắn bỗng chốc trở nên dữ tợn.
Chắc chắn là đang tức giận vì ta không nhận lễ vật đây mà. Để bù đắp cho hắn, ta bắt đầu dốc hết sức bình sinh, cao hứng tặng hắn một khúc ca.
Nào ngờ giây tiếp theo, hắn cư nhiên ném luôn cả đôi mái chèo sang.
Tặng ta vật trân quý thế này, thật khiến ta cảm động khôn nguôi. Thế là ta càng ra sức hát nhiệt tình hơn nữa.
Nghĩ đến chuyện vừa rồi đã từ chối hắn một lần, ta sợ hắn đau lòng nên đành ngậm ngùi nhận lấy: "Nhân loại kia, hôm nay ta mệt rồi, mai lại hát cho ngươi nghe tiếp."
Nói xong, ta quẫy đuôi vui vẻ bơi đi. Hắn ở phía sau gào thét: "Đồ yêu quái thối tha đừng chạy, trả mái chèo lại cho ta!"
Tiếng gào đó thật lớn, chắc hẳn là không nỡ để ta rời đi. Nhân loại đối với ta thật sự quá đỗi nhiệt tình.
Bọn họ thường xuyên tặng ta trứng gà và lá rau, nhưng ta thích nhất là một cây ngư xoa. Ta cảm thấy nó rất quý giá, có thể dùng nó để bắt cá.
Đột nhiên, một tấm lưới đánh cá tung xuống, vây chặt lấy ta. Lại là quà tặng sao?
Ta ngẩng đầu nhìn, là một nam nhân có làn da màu lúa mạch.
Áo cộc tay màu trắng để lộ cánh tay cường tráng, gân cốt rõ ràng, đôi bắp chân vô cùng khỏe khoắn.
Hắn là nam nhân phương Đông đẹp nhất mà ta từng thấy trong mấy ngày qua. Nếu hắn cũng là nhân ngư, hẳn là kẻ theo đuổi sẽ xếp hàng dài.
Nam nhân đẹp đẽ này chặn đường ta, chắc hẳn là muốn nghe ta hát phải không?
Ngay khi ta vừa định bắt đầu, bàn tay đang kéo lưới của hắn bỗng dùng lực, trong nháy mắt đã lôi ta lên thuyền nhỏ. Thật là một nam nhân mạnh mẽ.
Ta bắt đầu hát cho hắn nghe, không ngờ hắn lại một tay sờ lên đuôi cá của ta. Hắn cư nhiên đang biểu lộ tình ý với ta! Nhưng chúng ta thậm chí còn không cùng một giống loài.
Ta nhìn bóng mình tóc vàng mắt xanh phản chiếu trên mặt biển, thầm nghĩ nhân loại chắc chắn cảm thấy ta quá đỗi xinh đẹp, hơn nữa tiếng hát lại động lòng người đến thế. Nếu từ chối hắn, chắc chắn hắn sẽ rất đau lòng.
"Người đẹp kia, mối tình vượt qua chủng tộc chắc chắn sẽ không có kết quả đâu." Ta nói với hắn.
Hắn ngây người nhìn ta, ta lại bảo: "Này người kia, ta phải đi rồi, ngươi đừng buồn nhé." Nói đoạn ta định nhảy lại xuống biển để rời xa hắn.
Ngay lúc ta sắp hành động, hắn đột nhiên trói nghiến ta lại trên thuyền, khiến ta không tài nào cử động nổi. Ôi, thật là một kẻ si tình.
Con thuyền nhỏ hướng về bờ mà đi, chẳng mấy chốc đã cập bến. Hắn quăng ta lên một chiếc xe đẩy, mang về nhà hắn.