Hắn đối xử với ta thực sự rất tốt.
Sáng sớm hôm nay hắn đã gọi ta dậy.
Hắn đeo cho ta sợi dây chuyền làm từ vỏ sò, còn giúp ta chải chuốt mái tóc. Hắn đưa ta đến một nơi vô cùng náo nhiệt.
Hắn định cùng ta cử hành hôn lễ sao? Thật là một nhân loại si tình.
Hắn nói với mỗi người ghé lại gần: "Giao nhân đã thuần hóa xong, năm mươi lượng bạc là giao dịch."
Hắn chắc chắn là đang giới thiệu ta với tộc nhân của hắn đây mà. Để lưu lại ấn tượng tốt với tộc nhân của hắn, ta dùng lực đuôi chống mình đứng thẳng lên.
"Chào mọi người, ta tên là Sardis, là bạn đời của nam nhân đẹp đẽ này."
Ta vốn tưởng bọn họ sẽ vui mừng. Nhưng không ngờ là đám người xung quanh bỗng chốc chạy tán loạn ra bốn phía. Bọn họ bị làm sao vậy? Ta ngơ ngác nhìn hắn.
Hắn bước tới, ôm lấy ta rồi đặt nằm xuống. Sau đó hắn nói với ta: "Ngươi ngoan ngoãn cho ta, không được động đậy."
Hắn lại đang quan tâm ta sao? Ta cảm thấy thật bất ngờ. Rõ ràng vừa rồi ta đang cười, vậy mà hắn lại biết đuôi ta đau.
Đây có lẽ chính là "tâm hữu linh tê" mà cha mẹ thường nói.
Xem ra mối tình vượt chủng tộc này cũng không phải là không thể.
Ngay khoảnh khắc này, ta đã xác nhận hắn chính là bạn đời của ta.
Lát sau lại có vài người tới. Ta nhìn hắn không ngừng thao thao bất tuyệt giới thiệu ta với kẻ khác.
Ta thật sự quá đỗi cảm động. Để nhận được sự công nhận từ tộc nhân của hắn, ta đành phải trổ tài sở trường của mình.
Ta cất tiếng hát vang thật lớn, khiến đám đông càng thêm nhìn về phía chúng ta. Ta thấy có người giơ đồ vật định ném về phía này, nhưng dưới cái nhìn chằm chằm của bạn đời ta, họ lại hạ xuống.
Nhân ngư có tính chiếm hữu rất mạnh, không ngờ nhân loại cũng vậy. Thế thì sau này ta sẽ không nhận lễ vật nữa.
Nắng gắt quá, đuôi của ta lại trở nên khô khốc rồi. Thực sự rất khó chịu, ta nắm lấy tay hắn mà lắc lắc. Hắn lập tức hiểu ý ta, liền dội nước lên đuôi cho ta, cái đuôi lại khôi phục vẻ óng ánh.
Đột nhiên, một nam tử mặc y phục trắng, tóc búi cao bước tới. Hắn ném một viên đá sáng lấp lánh xuống đất. Nói với bạn đời của ta: "Hắn ta ta lấy, sau này có hàng nhớ để phần cho ta."
Bạn đời của ta đột nhiên cảnh giác nhìn hắn hỏi: "Ngươi mua hắn làm gì?"
"Luyện đan chứ gì, chẳng lẽ nuôi làm súc vật chắc?"
Hắn nhặt viên đá trả lại cho nam tử áo trắng kia, nói: "Ta không bán nữa." Sau đó lại ôm ta về nhà.