Đây là tháng thứ ba ta ở nhà Triệu Quát.
Người xung quanh đều nói Triệu Quát nuôi một nàng dâu Tây Dương tóc vàng mắt xanh, lại còn là nam nhân.
"Tiểu Al, đi đánh cá về đó à? Triệu Quát được ở bên đứa trẻ ngoan như ngươi đúng là phúc khí của hắn." Lý đại nương từ xa nói với ta.
"Đại nương, lát nữa con bảo Triệu Quát mang cá sang cho người nhé."
Ở bên Triệu Quát ba tháng nay ta rất vui. Lúc mới bắt đầu, hắn đối xử với ta vẫn rất thẹn thùng, vì mặt hắn thường xuyên đỏ lên.
Lúc đó ta tưởng hắn bệnh, cứ khóc suốt. Sau này hắn chịu không nổi ta khóc nhè mới nói cho ta biết là do hành động của ta quá thân mật nên hắn mới thẹn thùng, chứ không phải bị bệnh hay ghét bỏ ta.
Ta cũng giải thích với hắn: "Ta không phải thích cơ thể ngươi, ta là thích ngươi."
Hắn chẳng cho ta làm gì cả, mỗi ngày ta chỉ ở nhà đợi hắn về nấu cơm cho ăn. Ta phát hiện một mình hắn làm bao nhiêu việc như vậy thật sự rất mệt, liền thử giúp hắn làm việc nhà.
Thế nhưng lần đầu ta nấu cơm đã đốt mất nửa gian nhà. Sau đó hắn mới chịu dắt ta đi đánh cá cùng, nói là sợ ta gây họa.
Dần dần hắn cũng quen với việc có ta bên cạnh, quen với việc tối đến ta chen chúc ngủ cùng hắn, quen với việc ta bám dính lấy hắn mỗi ngày.
Bây giờ ta là một nhân ngư cực kỳ thạo việc nhà, nấu nướng chiên xào ta đều làm rất thuận tay. Triệu Quát thích nhất là canh đậu phụ cá ta nấu, lần nào nấu một bát lớn hắn cũng uống sạch.
Hôm nay hắn không cùng ta đi đánh cá vì hắn lên trấn rồi. Hắn nói muốn mua cho ta vài thứ hay ho, còn muốn mua giấy bút dạy ta viết chữ.
Ta nghe Lý đại nương nói cha của Triệu Quát là Tú tài, chỉ là mất sớm, để lại Triệu Quát cùng nương hắn và mấy gian nhà ngói.
Đáng tiếc nương hắn là người hiền lành, không giữ nổi nhà cửa. Sau đó bà cũng đi nốt, chỉ còn lại Triệu Quát mười tuổi. Những ngày tháng đó thật khó khăn, may mà hắn tháo vát. Nhưng vẫn thật tiếc vì hắn không thể tiếp tục đèn sách.
Nhưng giờ hắn có ta rồi, không còn cô đơn một mình nữa. Ta xách cá đi đến cửa nhà, cánh mũi tràn ngập một mùi vị của biển sâu.
Bước vào cửa liền thấy Triệu Quát đang cầm d.a.o phay chỉ vào con hải yêu lần trước ta gặp, sau lưng hắn còn một con hải yêu nhỏ màu hồng.
"Giao nhân đại nhân ngài cuối cùng cũng về rồi! Nương tử ngài định c.h.é.m yêu quái kìa." Hắn nước mắt nước mũi ròng ròng chạy về phía ta.
Mặt Triệu Quát lấm tấm mồ hôi hột, rõ ràng là bị dọa cho khiếp vía. Ta bước tới ôm lấy hắn an ủi, hắn hỏi ta: "Hắn là bạn ngươi?"
"Trước đây có gặp qua, ta có thể nói chuyện được với ngươi cũng là nhờ hắn." Nói xong ta quay sang nhìn hải yêu: "Ngươi đến tìm ta có việc gì?"
Hắn cười nịnh nọt: "Mấy ngày trước tiểu nhân bắt được một con hải yêu xinh xắn, chẳng phải mang đến để hiếu kính ngài sao."
Nói xong hắn giật giật sợi xích trói nữ yêu, kéo nàng ta đến trước mặt ta. Sợi xích sắt quấn chặt lấy tay nàng, đã hằn lên những vệt máu.
"Ta không cần, ngươi mau thả người ta ra."
Hải yêu tiếp tục nịnh bợ: "Đại nhân không nhận nàng làm thiếp thì thực ra còn có thể hầm nàng lên, thịt nàng mềm mịn thế này ăn vào chắc chắn bổ dưỡng lắm."
Nghe hải yêu nói câu đó ta liền tức giận. Triệu Quát từng nói kẻ ỷ mạnh h.i.ế.p yếu là đáng ghét nhất.
Trong lúc hải yêu còn định khuyên nhủ ta, ta đ.ấ.m thẳng một cú vào mũi hắn: "Bây giờ lập tức cởi xích ra, sau này ngươi còn dám ức h.i.ế.p nàng thì không chỉ đơn giản thế này đâu."
Hải yêu sợ hãi vừa cởi xích vừa nói: "Đại nhân đánh hay lắm, đánh hay lắm." Nói xong liền chạy mất tích.
Nàng hải yêu nhỏ màu hồng ngã gục xuống đất, lúc ta định bảo nàng đi thì Triệu Quát cản lại: "Ngươi nhìn kìa nàng bị thương rồi, để nàng ở lại nghỉ ngơi vài ngày đi."
Tuy ta không tình nguyện để nàng hải yêu ở lại làm phiền thế giới hai người của chúng ta, nhưng ta nghe lời nương tử.