Ta là một nhân ngư.

Chương 8

Mời các bạn CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/6VHDA5LGJj

Ưng Tỷ Comics xin chân thành cảm ơn!

Triệu Quát mang về cho ta ít kẹo, còn mua y phục mới cho ta. Nhưng hắn lại không mua cho bản thân.

Hắn bắt đầu dạy ta luyện chữ, chữ hắn viết thật sự rất đẹp. Ta bảo hắn dạy ta viết tên của hắn, hắn dạy rất nghiêm túc.

Ta thấy hắn rất giống lão phu tử râu trắng kia, ta cảm thấy hắn không nên mỗi ngày đều phơi nắng đánh cá, hắn nên đi học viết chữ mới đúng. Ta cho rằng hắn chính là nhân tài.

Ý nghĩ này như hạt giống nảy mầm trong lòng ta. Một hôm khi Triệu Quát lại lên trấn mua đồ, ta lén chạy đến nhà lão phu tử. Lúc đến nơi, học trò ở đó vừa mới đến lớp. Ta đứng ngoài cửa sổ nghe họ đọc: "Nhân chi sơ, tính bản thiện."

Lão phu tử dường như cũng phát hiện ra, nhưng lão giả vờ như không thấy ta. Mãi đến chập choạng tối khi học trò tan học, lão mới gọi ta vào. Lão pha cho ta chén trà, cười hỏi: "Tiểu hữu này, đến tìm lão phu là để cầu học sao?"

Ta vội nói: "Không phải cho ta, là cho Triệu Quát."

Lão phu tử thở dài một tiếng: "Ta biết Triệu Quát, hắn là một mầm non tốt. Có điều những thứ hắn học được đã rất nhiều rồi, lão phu e là không dạy nổi hắn."

Ta cảm ơn lão định rời đi thì lão lại gọi ta lại: "Tuy nhiên lão phu có người bạn ở thư viện tại kinh thành, nếu Triệu Quát còn muốn đi học thì có thể đến kinh thành."

"Kinh thành sao? Triệu Quát sẽ bằng lòng thôi." Nghe ta nói xong lão cười lớn, rồi cầm bút viết cho ta một bức thư.

"Tiểu hữu cầm bức thư này đến thư viện Tiêu Sơn ở kinh thành, Triệu Quát có thể tiếp tục đi học rồi." Ta nhận lấy thư, lúc đi còn để lại cho lão một vốc trân châu. Triệu Quát chắc chắn sẽ vui lắm.

Ra khỏi cửa nhà phu tử, ta mới nhận ra trời đã tối đen như mực. Hỏng bét, Triệu Quát chắc chắn sẽ lo lắng lắm, ta bắt đầu chạy thục mạng về hướng nhà mình. Chạy được nửa đường liền gặp Triệu Quát, hắn cầm đuốc lớn tiếng gọi: "Al!"

Ta chạy đến sau lưng hắn, ôm chầm lấy hắn. Hắn giật mình một cái, rồi quay đầu thấy ta đang cười hì hì với hắn.

"Al, sao ngươi lại chạy lung tung mà không nói với ta một tiếng." Hắn trách móc.

"Có chuyện tốt đây, về nhà ta sẽ nói với ngươi." Ta và hắn tay trong tay trở về nhà.

Về đến nhà, nàng hải yêu nhỏ đã nấu cơm xong, trông cũng khá ngon lành. Chúng ta ngồi vào bàn ăn rồi ta đột nhiên nói: "Triệu Quát, ngươi có thể đến kinh thành đi học rồi."

Nhưng hắn không hề kích động như ta tưởng tượng, hắn lắc đầu nói: "Thôi đi Al." Rồi gắp một miếng rong biển.

"Triệu Quát tại sao? Ngươi không muốn đi học sao?" Ta nghi hoặc hỏi.

Hắn nói: "Đi học tốn kém lắm, huống chi ta chỉ là một ngư phủ."

Không phải thế, Triệu Quát không nên chỉ là ngư phủ.

"Triệu Quát, chữ ngươi viết rất đẹp. Lão phu tử cũng nói ngươi là mầm non tốt, ngươi nên đi học." Ta đưa bức thư cho hắn.

Hắn im lặng ngồi đó.

"Triệu Quát, ta để dành được rất nhiều trân châu, đủ cho ngươi đi học rồi."

"Triệu Quát, ta rất muốn đi xem kinh thành, cầu xin ngươi đấy." Ta lại lắc lắc tay hắn.

"Al, nhưng kinh thành xa lắm." Hắn lại nói với ta.

"Triệu Quát, chúng ta có thể thuê xe ngựa, ta cũng sẵn lòng đi cùng ngươi." Ta nhìn vào mắt hắn.

Nàng hải yêu nhỏ im lặng nãy giờ cũng bồi thêm một câu: "Ta cũng muốn đi kinh thành."

Đợi đã? Sao nàng ta lại biết nói rồi? Chưa kịp để ta hỏi, nàng đã nói: "Là ta ăn trộm Ngư Ngữ Thảo nên mới bị bắt đấy."

Hóa ra là vậy, đợi sau này có cơ hội vẫn phải đi xin lỗi huynh đệ hải yêu kia một tiếng. Triệu Quát thở dài một tiếng rồi nói: "Ta đã quá tuổi đi học rồi."

Ta lập tức phản bác: "Học không bao giờ là muộn mà."

Bữa cơm này ăn rất lâu, thực ra là ta và nàng hải yêu nhỏ không ngừng khuyên nhủ Triệu Quát.

Cuối cùng hắn cũng đồng ý đến kinh thành.

 

back top