Ta là một nhân ngư.

Chương 9

Mời các bạn CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/6VHDA5LGJj

Ưng Tỷ Comics xin chân thành cảm ơn!

Kể từ khi quyết định đi kinh thành, chúng ta bắt đầu chuẩn bị.

Triệu Quát mua sẵn lương khô cho cả quãng đường, còn thuê một chiếc xe ngựa, đặt may cho nàng hải yêu nhỏ một chiếc áo choàng thật lớn.

Ta đem những ngư cụ cũ tặng hết cho mọi người, còn tặng Lý đại nương rất nhiều cá khô. Bà nghe nói Triệu Quát đi cầu học thì mừng rỡ vô cùng.

Chẳng mấy chốc đồ đạc đã thu xếp xong, ba người chúng ta khởi hành hướng về kinh thành.

Đi kinh thành thật sự rất chậm, chúng ta đi từ mùa hè sang tận mùa đông. Đi ngang qua Hàng Châu với những hàng gạch xanh ngói biếc, ta rất thích những cây cầu nhỏ và dòng nước chảy nơi đó, còn được ăn cả bánh ngọt ở đó nữa.

Cứ thế đi về hướng Bắc, phong cảnh trước mắt không ngừng thay đổi, cuối cùng chúng ta cũng đến được kinh thành.

Kinh thành rất đông người, đồ đạc bày bán cũng thật mới lạ. Phấn Đại - tên nàng hải yêu - thường xuyên bị mê mẩn đến lạc đường, lần nào cũng phải tìm rất lâu.

Phấn Đại rốt cuộc đã đi đâu rồi? Ta tìm nàng trong biển người. Cuối cùng cũng thấy chiếc áo choàng lớn của nàng.

Ta vội vàng bước tới, kéo Phấn Đại trong đám đông nhưng nàng lại không chịu rời đi. Ta nhìn theo ánh mắt của nàng.

Có người đang biểu diễn xiếc thú, mấy người chúng ta đã từng xem ở Dương Châu. Chỉ là người vây xem quá đông, ta cũng không kìm được mà chen vào xem.

Chỉ thấy bên trong cư nhiên là hai con yêu quái, một con là xà yêu nửa người, một con là hải yêu giống như Phấn Đại. Đột nhiên trong đám đông truyền đến một câu: "Có yêu khí!" Thế là ta dắt Phấn Đại bỏ chạy thục mạng.

Ta và nàng chạy bán sống bán c.h.ế.t tìm thấy Triệu Quát liền kéo hắn về khách điếm. Ta và Phấn Đại ngầm hiểu ý không nói cho Triệu Quát biết, sợ ảnh hưởng đến tâm trí cầu học của hắn.

Đêm đó Triệu Quát ôm ta nói: "Al, đợi ta học xong chúng ta về làng chài mở một học đường có được không?"

"Học đường sao? Vậy đến lúc đó ngươi làm phu tử, liệu có mọc ra bộ râu trắng phao không?" Ta hỏi hắn.

"Ngốc ạ Al, người ta già đi đều sẽ mọc râu thôi."

Hơi thở của hắn dần trở nên đều đặn, rõ ràng đã ngủ say. Nhưng ta vì chuyện ban ngày mà trằn trọc khó ngủ.

 

back top