Tôi sững người. Cướp tôi? Từ tay anh trai cậu ta? Mấy lời này hổ báo quá rồi đấy.
Tôi còn chưa kịp phản ứng, Hoắc Nhiên đã kéo tôi, ấn tôi vào trong xe của cậu ta.
Một chiếc xe thể thao màu đỏ hào nhoáng, hoàn toàn không ăn nhập gì với bộ đồ áo phông quần jeans cậu ta mặc hôm nay.
"Cậu điên rồi à? Thả tôi ra!" Tôi định mở cửa xe.
Cửa xe đã bị cậu ta khóa chặt. Cậu ta rướn người qua thắt dây an toàn cho tôi. Khoảng cách giữa chúng tôi gần đến mức tôi có thể ngửi thấy mùi hương cỏ xanh nhạt trên người cậu ta.
Không phải mùi nước hoa, mà là một mùi hương rất sạch sẽ, giống như mùi quần áo vừa giặt xong được phơi dưới nắng.
"Đừng quậy." Giọng cậu ta hơi khàn, "Tôi chỉ muốn cho anh nhìn cho rõ."
"Nhìn rõ cái gì?"
"Nhìn cho rõ, tôi và anh trai tôi, rốt cuộc có gì khác biệt."
Nói xong, cậu ta nhấn ga. Chiếc xe thể thao gầm lên một tiếng rồi lao vút đi.
Nhà cũ của họ Hoắc nằm ở lưng chừng núi. Lúc chúng tôi đến nơi, trước cửa đã đỗ đầy xe sang.
Hoắc Nhiên tùy ý đỗ xe ở một bên, rồi kéo tay tôi đi thẳng vào trong. Bảo vệ ở cửa nhận ra cậu ta, cung kính gọi một tiếng: "Nhị thiếu gia."
Hoắc Nhiên chẳng thèm để ý. Cậu ta kéo tôi băng qua khu vườn, bước vào sảnh tiệc đèn hoa rực rỡ.
Người trong đại sảnh đều là hạng quyền quý. Ánh mắt của tất cả mọi người vì sự xông vào của chúng tôi mà đồng loạt đổ dồn tới. Và cả người đang đứng ở vị trí trung tâm đám đông, nhân vật chính của ngày hôm nay.
Hoắc Diễm.
Anh ta mặc một bộ âu phục đen cắt may vừa vặn, tay bưng một ly rượu vang đỏ.
Anh ta nhìn chúng tôi không chút biểu cảm. Nói chính xác hơn là nhìn vào hai bàn tay đang nắm chặt của chúng tôi.