Không dám nói chuyện thì chắc chắn cũng không dám hôn đâu nhỉ?
Nghĩ đến đây, tôi lại thấy vui, chủ động tiễn Nhiêu Lâu về ký túc xá. Dọc đường, Nhiêu Lâu lại có thể nói chuyện được rồi.
Đến dưới lầu ký túc xá hắn, từng đôi tình nhân nhỏ đang dập dìu, có vài đôi còn đang hôn nhau. Tôi liếc mắt nhìn sang bên cạnh, giả vờ như bâng quơ: "Muốn hôn không?"
Mắt Nhiêu Lâu sáng rực lên mấy tông, nhưng vẫn cố giữ vẻ rụt rè im lặng một chút rồi mới bất cần nói: "Miễn cưỡng cũng được."
Đúng là miệng chó không mọc được ngà voi. Tôi bảo: "Thế thì tới luôn."
Sau đó tôi ghé sát lại gần hắn, làm tư thế chuẩn bị hôn. Nhiêu Lâu cúi đầu, phát hiện mình phải tháo khẩu trang, hắn do dự, rồi cũng tháo ra.
Hắn hơi ngẩn người. Vẻ mặt miễn cưỡng ban đầu biến thành nhíu mày thật chặt, hắn lúng túng nhìn tôi.
Ha ha ha ha ha ha! Không hôn được chứ gì!
Trong lòng tôi cười điên dại, nhưng mặt vẫn nghiêm túc, tay trái bóp lấy cằm hắn, hiểm độc chặn đường lui không cho hắn đeo khẩu trang lại.
Tôi nhướn mày: "Sao thế? Lại thấy tôi khinh suất? Không muốn hôn nữa à?"
Ánh mắt Nhiêu Lâu lộ vẻ nôn nóng, nhưng hắn vẫn muốn tỏ ra bình thường, thế là lại bày ra bộ mặt thanh cao.
Tôi: "Anh lúc nào cũng vậy, gặp câu hỏi khó trả lời là lại im thin thít."
Tôi lại chọn một chủ đề khiến hắn phải sốt ruột, nghi ngờ hỏi: "Lại biến thành người câm rồi? Có phải đang giấu tôi chuyện gì không?"
Nhiêu Lâu càng cuống hơn, cuống đến mức mím chặt môi, cố sống cố c.h.ế.t phun ra được một chữ: "Không."
Hơi dùng sức quá đà, tôi thấy cả nước bọt của hắn b.ắ.n ra, dưới ánh đèn tán loạn trong không trung.
Suýt chút nữa là b.ắ.n vào mặt tôi rồi, tôi rút tay, lùi lại một bước lớn. Rồi nhìn chăm chằm vào đống nước bọt giữa hư không kia.
Nước bọt. Nam thần cao lãnh vừa phun nước bọt kìa. Ha ha ha ha ha ha!
Tôi không nhịn được mà cười phá lên. Vẻ mặt Nhiêu Lâu hoàn toàn tan vỡ, hắn tự kỷ nhắm nghiền mắt lại.
Cười xong, tôi giả vờ bị tiếng động bên cạnh thu hút, không nhìn hắn nữa. Nhiêu Lâu cuối cùng cũng mở miệng, hắn nói nhanh như thể chữ đang làm bỏng lưỡi: "Không có, chẳng giấu cậu gì cả."
Ồ~ không giấu gì cơ đấy. Miệng chó không mọc được ngà voi, nhưng mà vui, có thể trêu tiếp được. Tôi nở một nụ cười tà mị, gật đầu tán đồng: "Ừm."