Có chuyện gì kinh hãi hơn việc vừa tỉnh giấc đã thấy mình trần trụi nằm cùng giường với sư tôn – người đã tự tay dạy dỗ mình từ nhỏ không?
Nếu có, thì hẳn là việc phát hiện tiểu sư tôn vẫn còn đang ở trong cơ thể mình, mà bản thân dường như lại là kẻ dùng cường quyền ép buộc.
【 Cường chế ái thật ghê tởm, cái tên phản diện này sao còn chưa đi c.h.ế.t đi! 】
【 A a a a! Phản diện đáng chết, mau buông tha đóa hoa cao lãnh của chúng ta ra! 】
【 Tức c.h.ế.t mất! Thằng cha phản diện ngu ngốc mau đi c.h.ế.t đi! 】
Ta chẳng thèm để ý đến những dòng bình luận phiền nhiễu kia, đưa tay lướt nhẹ qua những dấu vết bị ngược đãi trên thân thể nhợt nhạt của sư tôn, thực chẳng hiểu nổi bản thân lấy đâu ra lá gan chó lớn như vậy.
Thầm thương trộm nhớ sư tôn, vốn là bí mật ta chôn giấu tận đáy lòng từ thuở mới biết yêu.
Nhưng ta chưa từng nghĩ nhất định phải ở bên người, ta chỉ mong người được vui vẻ, hạnh phúc.
Thế nhưng hiện tại, sư tôn của ta không những chẳng hạnh phúc, mà còn bị ta cầm tù, cưỡng đoạt.
Nhìn bờ mi sưng đỏ và những vết bầm tím, dấu răng trên làn da trắng bệch của người, có khoảnh khắc ta hận không thể tự vẫn để tạ tội.
Vầng trăng của ta đã rơi rụng rồi, lại còn là do chính tay ta dùng sức lôi kéo xuống.
Hai tiếng tát tai vang dội vang lên, dòng bình luận tĩnh lặng trong chốc lát rồi bùng nổ:
【 Tên phản diện này điên rồi? Tự tát chính mình? 】
【 Ta hiểu rồi, hắn định dùng khổ nhục kế để lấy lòng thương hại của sư tôn. 】
【 Lầu trên nói có lý đó. 】
Người đang say ngủ trên giường khẽ động đậy mi mắt.
Lòng ta hoảng hốt, sớm biết sẽ làm người thức giấc thì ta đã ra ngoài mà tát.
Sư tôn chậm rãi mở mắt, đáy mắt vẫn còn vương chút mê mang khi mới tỉnh, nhưng ánh mắt lập tức trở nên sắc lạnh khi nhìn thấy ta.
"Nghiệt chướng!"
Dọa ta sợ tới mức chân nhũn ra, trực tiếp ngồi bệt xuống.
"Suỵt ——"
"Ưm ——"
Cú ngồi này khiến cả ta và sư tôn đều khổ sở không thôi.
Chết tiệt! Quên mất tiểu sư tôn vẫn còn ở trong...
Dòng bình luận phát điên rồi.
【 A a a a! Hắn lại còn tới nữa? Thứ ghê tởm kia mau cút khỏi người sư tôn đi!!! 】
【 Tín nữ nguyện dùng mười cân thịt béo để đổi lấy cái c.h.ế.t của tên phản diện! 】
【 Theo năm cân. 】
Trán sư tôn rịn ra mồ hôi lạnh, ánh mắt nhìn ta mang theo oán hận: "Ngươi chê đêm qua chưa đủ hứng thú, còn muốn tiếp tục sao?"
Ta nào dám chứ?
Trời mới biết ngay cả tình hình hiện tại ta còn chưa hiểu rõ. Làm sao mà vừa ngủ dậy đã cùng sư tôn "thành thật tương kiến" thế này.
Dưới ánh mắt lạnh lẽo của sư tôn, ta đỏ mặt chống tay nhổm dậy, rút lui.
Ánh mắt vô tình quét qua những sợi xích sắt trên cổ tay, chân và cổ của sư tôn, lòng ta lại dâng lên niềm hối lỗi vô hạn.
Sao ta có thể... sao ta có thể xích sư tôn lại như xích một con ch.ó thế này.
"Sư... sư tôn, ta cởi trói cho người ngay đây."
Đôi tay ta run rẩy vươn về phía xiềng xích, mang theo một nỗi sợ hãi. Chỉ sợ vừa cởi xích ra sẽ bị sư tôn thanh lý môn hộ ngay lập tức.
"Lại muốn tìm cái cớ gì để hành ta đây?"
Thần sắc sư tôn mệt mỏi, đôi môi nhợt nhạt mang theo những vết cắn sâu hoắm, vệt m.á.u khô khốc trên đó là sắc đỏ duy nhất trên gương mặt trắng bệch này.
Tâm thần ta lập tức bị bóp nghẹt, xót xa khôn cùng.
"Không phải đâu, sư tôn... con xin lỗi."
Ta dùng hết sức bình sinh, cuối cùng cũng gỡ bỏ được xiềng xích.
"Sư tôn, người đi đi."
Vị tiên tôn áo trắng khẽ vận lại vạt áo rách nát, ánh mắt nhìn ta thoáng hiện vẻ thấu hiểu.
"Ta sẽ không đi, ngươi đừng hòng tìm cớ để phát điên."
Sư tôn mang vẻ mặt như đã nhìn thấu tâm can ta.
Ta: "..."
【 Buông tay là cái cớ của ngươi thôi, còn nhớ lần trước không, sư tôn chạy ra ngoài liền bị đánh gãy chân, làm cho ba ngày ba đêm. 】
【 Sao... chỉ có ta thấy sư tôn bị dạy dỗ thành cái dạng đó rồi à? 】
【 Thú thật, ta là kẻ biến thái, ta thấy cặp này cũng có chút 'đẩy thuyền' được đấy. 】
...