"Ý ngươi là, ngươi đã mất đi trăm năm ký ức, hiện tại ngươi chỉ là kẻ của năm hai mươi tuổi?"
"Cút đi cho rảnh! Ngươi nhìn trên cổ ta có giống như đang treo một khối u lớn không?"
"Không giống? Không giống là đúng rồi! Trong mắt ngươi ta ngu xuẩn đến mức nào mà lại tin cái lý do vớ vẩn này?"
Nhìn gã hảo hữu đang phun ra những lời thô thiển, ta rụt cổ lại, bị mắng đến mức có chút bực mình, liền để lộ cơ bắp ở cánh tay.
Giọng của Tư Tầm lập tức yếu hẳn đi.
Đối với phản ứng của hắn, ta chẳng lấy gì làm lạ, dù sao hắn cũng đánh không lại ta, chiêu này bách chiến bách thắng.
Dòng bình luận cũng chẳng ai tin:
【 Hô hô, tin hắn hay tin ta là Tần Thủy Hoàng? 】
【 Lầu trên, biết ngay Đại Tần chưa diệt vong mà. 】
Lồng n.g.ự.c Tư Tầm phập phồng, rõ ràng là bị chọc tức đến nghẹn họng, nhẫn nhịn mãi rồi cuối cùng vẫn không nhịn được:
"Năm đó khi ngươi làm ra những chuyện thất đức với Thiên Thương tiên tôn, ta đã khuyên ngăn ngươi rồi, nhưng ngươi tâm ma quấn thân, một lòng muốn 'làm' người ta bằng được, cả tu chân giới cũng chẳng cản nổi. Nay ngươi lại tìm ta xin ý kiến? Ta cho ngươi được cái rắm ấy! Những chuyện hỗn chướng ngươi làm, dù Đại La Kim Tiên có hạ phàm cũng khó lòng cứu vãn!"
"Buông tha Thiên Thương? Ngươi nghĩ ta sẽ tin sao? Để rồi lại giống như lần trước, bắt người ta về rồi sỉ nhục đến mức tự vẫn?"
"Chỉ riêng số lần Thiên Thương bị ngươi hành đến cửa tử, một bàn tay ta cũng đếm không xuể. Lần nào ngươi cũng đỏ mắt ép ta phải đi cứu, cứu về được rồi ngươi lại chẳng biết trân trọng, tiếp tục giày vò. Bạch Ương, ngươi chỉ xứng đáng cô độc đến già! Một người tốt như thế, lại đen đủi gặp phải báo ứng là ngươi! Đúng là xui xẻo tám đời!"
Dòng bình luận vỗ tay khen hay:
【 Người phát ngôn của lòng ta đây rồi, mắng hay lắm! 】
【 Đúng thế đúng thế, sư tôn nhà ta đúng là xui xẻo mới gặp phải nghiệt chướng này, hảo tâm nuôi nấng hắn lớn khôn, kết quả lại bị lấy oán báo ân! 】
Tư Tầm mắng xong cũng tiêu tan cơn giận, cả người mới xem như bình tĩnh lại.
"Ngươi nói thật? Thật sự cái gì cũng không nhớ?"
"Lừa ngươi làm chó."
Tư Tầm nhếch môi hỏi vặn lại: "Số lần ngươi làm chó còn ít sao? Ngươi lập Thiên Đạo thệ ngôn đi, ta mới tin ngươi."
Dòng bình luận trước mắt lắc lư đến phiền người.
【 Ha ha ha ha, lời châm chọc đến từ hảo hữu bao giờ cũng là trí mạng nhất. 】
【 Cũng chẳng nói sai đâu, những việc hắn làm chẳng khác nào một con ch.ó điên, ngoạm lấy miếng thịt béo là sư tôn đây rồi c.h.ế.t cũng không nhả. 】
Tiếng sấm vang rền chân trời, lời thề đã lập.
Tư Tầm thấy thiên lôi không giáng xuống đầu ta mới miễn cưỡng tin lời ta nói.
Lúc này, ta mới từ miệng hắn biết được những năm qua mình đã làm bao nhiêu chuyện khiến người đời căm phẫn.
Bao gồm cả việc đố kỵ sư tôn nhận người khác làm đồ đệ mà hạ sát thủ với sư đệ sư muội, tại đại điển kết duyên của sư tôn mà g.i.ế.c c.h.ế.t đạo lữ của người, cuối cùng bị phế bỏ tu vi vẫn cố chấp nhập ma rồi cưỡng đoạt sư tôn.
Không chỉ vậy, ta còn thống lĩnh Ma tộc đại cử tiến đánh tu chân giới.
Không chứ? Ta trâu bò đến thế sao?
"Tóm lại, giờ ngươi mới muốn cầu Thiên Thương tha thứ thì đã muộn rồi. Nợ ngươi thiếu người ta, dù dùng mạng cũng trả không hết."
"Sư đệ sư muội của ngươi, trưởng bối đồng môn cả sư môn, thậm chí là toàn bộ tu chân giới đều hận không thể khiến ngươi đi chết..."
"Nể chút tình nghĩa từ thuở nhỏ, ta khuyên ngươi, nếu muốn giữ mạng thì hãy tìm nơi nào đó thay hình đổi dạng, ẩn tính mai danh đi."
"Đừng xuất hiện trước mặt Thiên Thương nữa, cũng đừng xuất hiện trước mặt ta."
Đối diện với ánh mắt đã bình lặng của Tư Tầm, ta biết đây là sự nhượng bộ và lời khuyên cuối cùng của hắn.
Tiên ma không đội trời chung, vì tư tình mà thả Ma tôn đi, đối với một người chính trực từ nhỏ như hắn, đây đã là cô phụ lời dạy bảo của sư trưởng.